CHỊ DUYÊN


Chị tôi hơn tôi năm tuổi, tên là Duyên. Da chị trắng hồng, làn môi nhỏ màu hồng cánh sen lúc nào cũng he hé nụ cười. Tóc chị đen nhánh, dài và mượt, lại thẳng nữa. Chị tôi siêng ra vườn hái nào lá nếp, hương nhu, lá sả lá chanh, nướng bồ kết nấu nước gội đầu. Ban ngày đi làm chị vấn khăn trùm kín tóc, tối về chỉ đến khi lên giường ngủ chị mới gỡ thả từng lọn tóc ra, hương lá hương bồ kết thơm tho phả thoang thoảng trong đêm, khiến tôi cứ hít hà mãi không thôi. Chị tôi nét nào cũng đẹp, chỉ tội cái đôi mắt nó phản bội chị. Đuôi mắt chị khi cười hằn nhiều nếp chân chim.Cô ruột tôi mỗi lần tới chơi, nhìn chị lăng xăng trong bếp, ngoài vườn, thường buông thầm một câu chỉ mình tôi ngồi gần nghe được: “Mắt nó đẹp mà khi cười thì nhiều nếp nhăn là sau này số cực không để đâu cho hết”. Lúc đó tôi ghét cô tôi vì đã nói không tốt về chị. Nhưng câu nói vô ý lúc buột miệng tưởng như không có căn cứ, lại như một lời sấm vận vào cuộc đời của chị tôi. Đôi lúc sau này tôi tự hỏi, nếu như chiều hôm đó, cô tôi không sang chơi, nếu như cô tôi không than thở về chị, hay nếu như tôi không nghe được những lời kia thì số phận chị có may mắn hơn được chăng. Ấy là lúc sau này nghĩ lại, còn tại thời điểm đó, tôi thấy hiển nhiên chị tôi đẹp người đẹp nết như vậy, lại được nhiều người yêu mến, thì làm sao số chị tôi lại khổ được.
Có một cô con gái đẹp trong nhà như giữ một bông hoa thơm, không ngăn được bướm ong. Năm chị tôi mười bảy tuổi, thanh niên làng trong xóm dưới đã nghe tiếng, tối nào cũng ngấp nghé thấy chị có nhà là sang chơi, hay kiếm cớ ngồi tới tận khuya, bố mẹ tôi đuổi khéo cũng lần lữa không chịu về.

Chỉ có tôi là hưởng nhiều lợi lộc, vì mấy anh choai thường dấm dúi cho tôi bánh kẹo, có khi cả tiền, chỉ để nhờ tôi đưa cho chị Duyên một bức thư xức nước hoa thơm nức, hay để tôi nhiệt tình hơn trong việc mở cổng và đe chó không sủa khách. Vui nhất là ngày mùa. Đám thanh niên trai tráng đến tán tỉnh chị tôi hóa ra lại là một lực lượng lao động năng suất cao và nhiệt tình không để đâu cho hết. Có họ, ngô lúa gặt về chất bừa bãi trong sân nhà được thanh toán gọn ghẽ. Tới mùa thuốc lào thì nhà tôi bao giờ cũng phơi xong trước bà con chòm xóm vì được nhiều người rọc, cuốn, thái, phơi, úp nong, đóng bao. Chị tôi mặc bộ quần áo vải hoa xanh, tóc vấn cao, má đỏ au vì nóng, ân cần rót từng bát nước chè xanh mời mọi người. Chị cư xử đẹp lòng tất cả nhưng cũng không gieo cho ai quá nhiều hy vọng. Trái tim thiếu nữ của chị vẫn còn trong trắng lắm. Tôi cứ hay dấm dúi hỏi:
– Trong mấy anh đến chơi nhà mình, chị thích anh nào nhất?
– Chị chẳng thích ai cả, chỉ thích chơi với Cún thôi.
– Sao lại thế, anh Thắng thì đẹp trai này, anh Hạnh thì nhà giàu.
– Sao em biết anh Hạnh nhà giàu?
– Vì anh ấy hay cho em tiền.
Chị tôi đang cầm cái lược chải mái tóc dài ngang lưng bù xù của tôi, tiện tay cốc nhẹ cái lược lên đầu tôi:
– Á, vậy là giấu chị lấy tiền của người ta. Từ ngay cấm nghe chưa!
Tuy hỏi vậy, nhưng tôi chẳng muốn chị ưng anh nào. Vì ưng là sẽ cưới nhau. Mà cưới là chị tôi sẽ bỏ đi theo chồng, về sống ở nhà khác, làm con nhà người khác, chẳng còn quan tâm tới tôi nữa. Giống như chị Hương nhà kế bên, lấy chồng đâu tận thành phố. Ngày xưa chị hay sang nhà tôi chơi, từ khi lấy chồng biệt tăm, có khi tết cũng chẳng về nhà bố mẹ đẻ. Tôi không muốn chị Duyên của tôi cũng sẽ đi biệt như vậy, lấy ai sẽ là người chở tôi đi học, gội đầu cho tôi, hát cho tôi nghe những câu ca dao êm ái.
Thời gian thắm thoắt trôi. Tôi học gần hết cấp hai thì chị tôi đi lấy chồng. Nhà chồng nghe đồn giàu lắm, nhưng ở tận xã Chấn Dương, một vùng đồng cói chiêm trũng giáp biển. Bố tôi với bố chú rể trước cùng làm thủy thủ đi tàu chở hàng dọc Nam Bắc cùng nhau, hình như cũng giao ước làm thông gia từ thời lênh đênh sông nước đó đây, chén tạc chén thù. Nhưng chú rể thì tôi chưa thấy tới nhà bao giờ. Hôm bên đằng trai đến gửi trầu cau, thưa chuyện, chú rể vẫn đi lái xe chưa kịp về. Đám cưới diễn ra chóng vánh, rình rang cả làng xóm. Chị tôi trốn trong buồng khóc rấm rứt. Cô dâu chú rể chỉ mới gặp có một lần, cưới là bố mẹ đàng trai đàng gái đứng ra lo liệu. Thành ra như là bố mẹ làm đám cưới, chị là phận con, đặt đâu ngồi đấy. Chú rể vốn dân lái xe, rước dâu đưa đến hai chiếc xe du lịch 30 chỗ chở họ hàng nội ngoại, tiếng máy nổ nô nức cả xóm nghe thấy khiến bà con cứ tấm tắc khen.
Chị theo chồng, nhà cửa chợt buồn tênh, sân vườn hóa rộng mênh mông. Tôi sáng đi học, tối cũng lủi thủi học bài trong nhà, chẳng thèm đi chơi với bọn bạn cùng trang lứa. Làm dâu được hai tháng chị về thăm nhà, mang theo rất nhiều bánh kẹo. Tôi đi học về thấy chị đứng chải tóc ở góc sân, vẫn mái tóc dài đen nhánh, bất chợt tủi thân òa lên khóc. Chị tôi ôm tôi vào lòng dỗ dành:
– Ơ hay, chị về chơi sao Cún lại khóc. Nín đi không chị lại đi bây giờ.
Tôi nín bặt, chỉ còn thổn thức trong lòng. Chị ngủ ở nhà một tối, sáng hôm sau phải về sớm. Tối đó tôi lại được hít hà mùi bồ kết, mùi lá thơm thân thuộc. Chị tôi gầy hơn, nhưng xinh đẹp và đằm thắm hơn rất nhiều. Sáng sớm tỉnh dậy chị đã đi mất rồi, mùi tóc vẫn còn lẩn quẩn đâu đây trong căn nhà tù mù tối. Nước mắt tôi lại chảy dài trên má.
Rồi tôi cũng quen dần với việc chị tôi đi lấy chồng xa và không còn có thể về nhà thường xuyên được nữa. Nhà chồng chị khá giả, chị làm dâu mà thỉnh thoảng cũng có tiền gửi về cho bố mẹ tôi. Nhưng điều mẹ tôi lo lắng không yên là hai vợ chồng chị đã chung sống với nhau gần một năm nay rồi mà vẫn chưa có con. Mẹ tôi lo lắng quả không thừa. Bởi ít lâu sau đó tin đồn chị tôi bị vô sinh bay về tận nhà. Mà ác thay lời đồn này lại xuất phát từ chính nhà chồng chị. Mẹ chồng chị cho rằng con trai bà hoàn toàn khỏe mạnh cường tráng, hai ông anh trước cũng đuề huề sinh toàn con trai, thì chỉ có là chị tôi không biết đẻ mà thôi. Chị tôi về nhà mặt phải cúi gằm xuống, tiếng xì xầm nổi sau lưng. Ở quê là thế, một tin đồn mười, chỉ trong vài ngày, cả làng cả tổng cùng biết. Tôi thương chị tôi lắm mà thấy chị tôi buồn, tôi cũng không có cách gì an ủi. Ngày ấy tôi còn bé dại quá.
Chị tôi chỉ mới học hết lớp bảy là phải nghỉ ở nhà phụ việc đồng áng, cấy hái nhưng chị tôi luôn là người thông minh chín chắn. Chị nói với bố mẹ:
– Người khỏe mạnh cũng có khả năng vô sinh như thường. Có thể là con, cũng có thể là chồng con vô sinh. Con nhờ bố mẹ lên nói giùm nhà chồng con để cho hai đứa cùng đi khám, ai bệnh thì người đó chữa.
Bố mẹ tôi thu xếp tới thăm ông bà thông gia. Có người lớn nói vào, họ mới đồng ý cho hai anh chị đi khám bệnh. Kết quả là chị tôi bình thường, còn anh rể thì mắc chứng vô sinh, không cách gì chữa trị được. Tôi hay tin mừng vui như tết, cười nói khắp nhà vì chị tôi không bị bệnh như người ta đồn đại. Trái lại người lớn thì mặt mày rầu rĩ. Chị tôi thở dài không ngớt, bởi chị tôi hay anh rể mắc chứng này thì cũng có gì khác nhau đâu, anh chị sẽ không thể có con. Anh rể tôi vốn cũng là người hiền lành, biết chiều vợ. Nhưng từ ngày đi khám bệnh về, anh đổi tính, bỗng thành người hay gắt gỏng, vũ phu. Chị Duyên thương chồng, chịu đựng hết không một lời kêu ca, vì dù trước kia không yêu nhau, nhưng sống với nhau thì còn cái tình, cái nghĩa. Chị chưa bao giờ có ý định bỏ chồng, vậy mà anh rể lại lo mất chị, rồi đâm ra ghen tuông. Con người khi ghen thì thường thiếu sáng suốt.
Một hôm trời đã khuya lắm, làng xóm đã chìm sâu vào trong giấc ngủ về sáng đẫm sương và hơi lạnh của đất trời, thì bỗng nhiên có tiếng người gọi cổng. Bố mẹ tôi thức giấc ,nhỏm dậy nghe ngóng. Tiếng gọi yếu ớt như thực như ảo mà mẹ tôi nghe ra, tung màn ngồi dậy: “Là con Duyên, ông ơi! Ra mở cổng mau lên!”. Chị tôi vào được đến trong nhà thì người đã lạnh ngắt, lả đi trên ghế. Khuôn mặt của chị trắng nhợt, gò má nhô cao, đôi mắt sưng mọng, trên trán còn một vệt máu đọng tím ngắt. Những vệt nước mắt chảy trên má khô đi, để lại những vết lem mờ mờ. Tôi cuống quýt lấy dầu xoa lên khắp chân tay chị.
– Có chuyện gì vậy con? Sao lại ra nông nỗi này? – Bố mẹ tôi cùng hỏi.
– Con không…không ở cái nhà đó nữa! – Chị tôi thở khó nhọc, nói đứt quãng. Nói xong, nước mắt lại trào ra nức nở.
Thì ra để giữ thể diện cho con trai họ, nhà chồng chị tôi bàn bạc rồi quyết định bí mật ép chị tôi ngủ với anh rể để có con. Đáng buồn là anh chồng nhu nhược cũng tán thành quyết định của gia đình, và chính miệng gã nói với chị tôi. Chị tôi một mực cự tuyệt. Thấy họ không ép thêm, cũng chẳng khuyên bảo, dỗ dành, chị tôi tưởng đã dẹp xong chuyện. Ai ngờ…Tối hôm đó, một đêm tháng mười, chất xong chỗ rơm mới phơi thành đống, chị tôi đi tắm rồi bước vào buồng ngủ. Ở quê thì mười giờ hơn đã tối lắm, nhà nào cũng tắt đèn đi ngủ cả rồi. Chị tôi giở chiếc khăn vấn tóc, treo lên móc, lặng lẽ nằm xuống sát mép giường. Ban ngày làm mệt nên chị nhanh chóng chìm vào cơn ngủ. Đang mơ màng, chị bỗng thấy có bàn tay nóng hổi luồn vào trong áo chị rờ rẫm. Chị vô thức lấy tay đẩy ra. Anh chồng bất ngờ đè nghiến lên người chị, giựt tung những chiếc cúc áo mỏng manh. Chị hoảng hốt nhỏm dậy, rồi vùng vẫy chống cự. Một giọng nói cất lên: “Ngoan nào, nằm yên!” Chị sững sờ, bởi đây không phải là tiếng của chồng chị mà là của người anh rể! Bàng hoàng lẫn chua chát, chị Duyên vừa vùng vẫy vừa kêu la. Chị thoát được ra đến cửa nhưng cửa buồng đã bị khoá từ bên ngoài. Đó chính là âm mưu của nhà chồng buộc chị Duyên phải có con với người khác. Chị đứng ép sát vào cánh cửa, nhìn cái bóng đen đàn ông đang từ từ tiến về phía chị:
– Đứng lại, không tôi sẽ chết cho các người xem.
Dứt lời chị Duyên quay người lao đầu vào cánh cửa buồng. Khi người ta hoảng hốt mở cửa phòng, chị Duyên gần như đã ngất đi, máu trên đầu chảy ròng ròng. Nhưng không hiểu sao khi nhìn thấy mặt gã chồng nhu nhược, chị chợt vùng dậy tát vào mặt gã một cái rồi giựt cái áo cánh, chạy vào trong màn đêm.
Biến động đêm đó không những để vết thương trong lòng chị mà còn khiến cho chị bị mắc chứng nặng tai. Một thời gian sau nhà chồng lên đón chị về nhưng lần nào chị cũng từ chối. Bố mẹ tôi thương con nhưng lề thói ở quê khiến cho hai người không thể giữ con gái đã lấy chồng ở trong nhà. Vì thế khi chị khoẻ lại, ngày nào mẹ tôi cũng thủ thỉ khuyên chị tôi về nhà chồng. Chị Duyên lặng im không nói. Tối hôm đó ngủ với tôi, chị Duyên ôm chặt tôi vào lòng, áp mặt vào lưng tôi, chị khóc. Sáng hôm sau chị đã lặng lẽ bỏ nhà đi, không để lại một lời nhắn.
Thời gian thấm thoắt trôi đi. Tôi lớn lên, lấy chồng, rồi sinh con. Ký ức về chị tôi chìm sâu theo dòng thời gian và bộn bề của cuộc sống. Nhưng nó không phai nhoà. Một chiều cuối năm ngồi một mình, cái ký ức về chị trong cõi sâu lại sống dậy, khiến tôi muốn khóc. Không khí năm mới đã rộn ràng về trên khắp phố phường. Tôi nghĩ tới ngày mồng một về quê, năm nào trên mâm cơm sum họp của gia đình cũng để thêm một cái bát, một đôi đũa, nhưng chẳng năm nào nó được dùng đến. Người đưa thư dừng trước cổng nhà tôi, kẹp vào một tấm bưa thiệp. Tấm bưa thiếp hình một cô gái đang chèo thuyền trên dòng sông êm ả bóng dừa xanh. Không có địa chỉ hay tên người gửi, chỉ có dấu bưu điện của một vùng nào đó xa xôi tận miền Tây Nam Bộ. Có khi nào là chị Duyên của tôi, hẳn đã tìm được một hạnh phúc của riêng chị ở nơi đó.

Advertisements

One thought on “CHỊ DUYÊN

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s