CÓ AI YÊU – P1

FIC: CÓ AI YÊU EM NHƯ ANH!

1. Cho con xin một cái lỗ nẻ!!!

Buổi sáng mở mắt ra, Thảo Nguyên thấy một sự lạ. Hình như tối qua cô ngủ, vẫn để đèn hay sao mà trong phòng lại sáng choang thế này nhỉ. Ngẩn ra một lúc, cô mới hét ầm lên:

– Trễ giờ rồi!

Hóa ra không phải ánh điện, mà là đã 9 giờ – sáng – bảnh – mắt – ra – rồi. Với tốc độ nhanh đến kinh hoàng, Thảo Nguyên lăn ra khỏi giường, va đánh uỵch vào mép bàn kêu “ối” một cái đau đớn, vừa xoa cẳng vừa vọt vào nhà tắm. Vệ sinh cá nhân, chải đầu, thay quần áo… hết đúng 10 phút. Cô rầm rập chạy xuống cầu thang, giày vẫn chưa cài khuy vì tay còn bận tranh thủ đội mũ bảo hiểm. Trước khi phi con xe Lead cồng kềnh ra khỏi nhà, cô còn kịp cằn nhằn với bà mẹ đang vui vẻ ngồi tuốt rau ngót:

– Sao mẹ lại không gọi con dậy?

Người mẹ đảm đang bị cằn nhằn oan ức, lập tức giải thích:

– Mẹ thấy phòng mày im im. Tưởng đi rồi. Nào ai biết!

Nhưng lời bà chẳng có ai nghe. Cô con gái yêu quý đã chạy mất tiêu mất dạng từ đời thuở nào rồi.

Ông bảo vệ già to béo của tòa nhà ném cho Nguyên cái thẻ xe.

– Lại đi trễ. Tháng này chắc bị trừ hết cả lương rồi chứ gì?

Công ty cô có quy chế quy định đi trễ ngoài 8h30 là bị trừ mất 1/3 ngày lương. Trễ một giây cũng không được vì chấm công theo kiểu quẹt thẻ từ, nó báo cáo lại chính xác thời gian ra – về của nhân viên. Con dân của công ty sau khi bị áp dụng luật lệ này đã không kiêng nể gì mà chửi – tất nhiên là chỉ dám chửi thầm trong bụng một cách thậm tệ ban giám đốc bất nhân bất nghĩa bóc lột tiền bạc của anh em. Nhưng cũng phải công nhận từ khi quy chế được ban hành, tình trạng đi trễ và la cà cà phê cà pháo đã được cải thiện đáng kể. Nguyên ỉu xìu:

– Chú còn đùa cháu được nữa.

– Thôi để xe đấy, chú dắt vào hầm cho. Nhanh mà còn vào Toa-lét!

Ơ hay cái chú này. Văn phòng chi nhánh công ty Xuất nhập khẩu Thành Tín giàu nhất cái thành phố này thế mà một chú bảo vệ lại so sánh nó với cái Toa-lét. Chuyện này mà lộ ra ngoài không khéo lại thành trò cười mất. Cô nhíu mày suy nghĩ khi rảo bước vội vã chạy về phía thang máy lúc này vắng ngắt chứ mọi ngày vừa sít giờ làm là tất cả nhân viên tranh nhau ùa vào.

Thang máy rùng rùng chạy lên tầng 5. Nguyên vừa đẩy cửa bước vào thì thấy một không khí lạnh lẽo quái đản đang bao trùm lấy toàn bộ văn phòng. Nó dường như trống trơn. Chẳng thấy nhộn nhịp người ra kẻ vô như bình thường. Quái lạ! Hay hôm nay được nghỉ mà không ai báo cho cô biết?

Lễ tân trực quầy đang ngồi xem tạp chí GF, thấy Nguyên cũng chả buồn nhìn lên:

– Sao hôm nay đi trễ vậy?

– Mọi người… mọi người… đâu hết cả rồi? – Nguyên hỏi lại.

– Ở phòng họp hết cả rồi. Hôm nay tân tổng giám đốc mới nhậm chức đến ra mắt, gặp mặt toàn bộ nhân viên. Nhanh mà vào, không thì chết với ông Thái!

Thôi, tèo a huẩy rồi! Sếp tổng đến công ty. Nguyên bộ sậu quan trọng nhất, nắm trong tay quyền sinh quyền sát của cả sếp của sếp của cô hôm nay cùng tề tựu về đây, thế mà cô, một nhân viên quèn dín quèn dịn lại dám đi trễ. Một giây, một phút thì cũng không sao, coi như chỉ mình cô bị trừ 1/3 ngày lương đi. Đây là đi trễ đến những 1 tiếng đồng hồ. Xui xẻo lại đúng dịp này, người trên tổng công ty biết được, chắc chắn làm giảm uy tín phòng quản lý nhân sự của chi nhánh. Cô đã mang họa vào thân mất rồi.

Ném chiếc túi xách lên trên bàn, cô quày quả tiến đến phòng họp ở tầng trên. Sau khi hít vào thở ra ba bốn lần, Nguyên mới đủ dũng khí đẩy cửa. Được rồi! Được rồi! Không sao đâu mà. Cô sẽ vào thật yên lặng, sau đó lủi ra hàng cuối, chắc sẽ không ai để ý đâu. Không có ai để ý đâu…

Cạnh!

Nắm đấm cửa mở ra.

Kẽo kẹt! Kẽo kẹt.

A…. Sao không ai bảo cô là cửa phòng họp đang bị hư, mỗi lần mở ra lại kêu như bom nổ thế này?

Tiếng động khủng bố không khí trang nghiêm trong phòng họp. Tất cả mọi con mắt đổ dồn về phía cửa ra vào, nơi có một con gián đang sợ đến mức dính bẹp dí vào tường. Con gián đó chính là Đặng Thảo Nguyên – nhân viên duyên dáng mẫu mực của phòng Kinh doanh. Ánh mắt cô khiếp đảm nhìn liếc qua toàn phòng để nắm tình hình, bắt gặp cái nhìn tóe lửa của nữ trưởng phòng Ngọc Linh. Giám đốc chi nhánh Ngọc Thái cũng đang trố mắt nhìn cô. Ở dãy ghế trung tâm là mấy người không quen, chắc đám người từ tổng công ty. Ngồi giữa đám ấy là một ông già đạo mạo nhất bọn, chắc là tân tổng giám đốc, mắt nheo mày nhăn dáng vẻ chê trách làm đầu gối kẻ đi trễ run rẩy muốn khuỵu xuống. Một gã trẻ tuổi ngồi bên cạnh tổng giám đốc ung dung lướt Thảo Nguyên từ đầu đến chân, cái cằm rung rung giống như đang cố nín cười. Sau đó không nhịn được, cặp môi mím chặt vẽ ra thành một vòng cung duyên dáng.

Thiên hạ cũng bắt đầu xầm xì, chỉ trỏ. Như có linh tính, Thảo Nguyên cúi nhìn xuống bộ quần áo trên người. Ôi trời đất thiên địa ơi, cúc áo của cô… Trong lúc vội vã, cô đã cài lệch cúc áo. Hu hu hu… Xin ông trời ông địa ban cho con một cái lỗ nẻ nào to to một chút để con chui xuống giấu cái mặt mo này đi không thì nó bị nung chín mất. Thảo nào… Thảo nào lúc nãy chú bảo vệ bảo cô vào Toa-lét. Hóa ra là chú ta nói cái Toa-lét thật, chứ nào phải bóng gió gì. Cài lệch cúc thì chú nói là cài lệch cúc. Cái kiểu nhã nhặn Bắc kỳ của chú hại người ta mất mặt rồi. Hỡi ôi! Cô Thảo Nguyên đáng thương mặt đỏ như đít khỉ đã đánh dấu ngày thứ Hai đầu tiên của tháng 6 một cách hoành tá tràng như thế đấy!

Advertisements

5 thoughts on “CÓ AI YÊU – P1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s