REVIEW TRUYỆN: TRUYỆN THIẾU NHI CÁC NƯỚC – SỰ KHÁC BIỆT

Tình cờ mình đọc ba cuốn truyện thiếu nhi của các tác giả ở ba nước khác nhau. Một của Việt Nam, một của Nhật, một của Pháp.

Người ta thường nói truyện thiếu nhi là truyện dành cho thiếu nhi. Nhưng cả 3 cuốn này, mình thấy chúng lại là những cuốn sách tuyệt vời giành cho người lớn.

Thực ra, trong lúc tưng tửng suy nghĩ, mình rút ra kết luật hết sức phi lí về truyện thiếu nhi như sau:

Thứ nhất, truyện thiếu nhi hầu hết (nếu như không muốn nói toàn bộ) đều là do người nhớn viết. Mà thường là rất chi là già, rất già thì mới viết hay được.

Thứ hai, truyện thiếu nhi người lớn đọc nhiều hơn thiếu nhi. (Thiếu nhi thích đọc truyện tranh hơn truyện chữ!)

Do đó, những loại “truyện thiếu nhi này” có phải vẫn là truyện “người nhớn” lấy đề tài thiếu nhi mà thôi không nhỉ.

Thôi, stop cái suy diễn lẩn thẩn ở trên đi, tập trung vào chuyên môn nào. Để cho khách quan. Chúng ta lấy ra 3 phần trích nằm ở đầu truyện của 3 tác phẩm nhé! (Phần ngon nghẻ nhất của một tác phẩm mình thấy nó hay nằm ở phần đầu!) Nhất thủ nhì vĩ mà lị.

Đầu tiên, tác phẩm “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” – Nguyễn Nhật Ánh – Việt Nam:

“Thằng Sơn con ông Ba Huấn thích con Mận. Tôi hoàn toàn không biết chuyện đó.

Ông Ba Huấn giàu sụ, cả làng chỉ mỗi ông cất được nhà lầu. Nhưng thằng Sơn lại học hành dốt đặc cán mai. So với nó, con Mận vẫn còn giỏi chán.

(…)

Xưa nay tôi cứ tưởng thằng Sơn thích Bé Ba, con ông Tư Cang.

(…)

Có lần tôi hỏi nó:

– Mày thích con Bé Ba thật à?

Mặt nó vênh vênh:

– Tao thích nó ít thôi. Nó thích tao nhiều hơn.

(…)

Sơn lắc đầu, nó chán ngán phẩy tay về phía tôi theo cái cách người ta phẩy một con ruồi:

– Mày đúng là con nít. Nói chuyện với con nít chán bỏ xừ.

– Thế mày và con Bé Ba chui vô bụi cây làm gì? – Tôi liếm môi hỏi lại, cố kềm tự ái.

Sơn nhếch môi, giọng khinh thị:

– Tụi tao làm trò người lớn. Mày con nít không biết đâu!

Tôi ngẩn người ra:

– Trò người lớn là trò gì?

– Là trò này này!

Sơn cười hề hề, hai bàn tay làm một cử chỉ hết sức tục tĩu.”

=> Kết luận: Trẻ con Việt Nam yêu sớm và yêu theo kiểu… người nhớn. Cái này chắc là do giáo dục giới tính sớm và tốt quá í mà!

Tác phẩm thứ hai là: Tốt-tô-chan, cô bé ngồi bên cửa sổ” – Tetsuko Kuroyanagi – Nhật Bản

“Họ rời con tàu Oai-ma-chi tại ga Gi-y-u-gao-ka, và người mẹ nắm tay Tốt-tô-chan đi ra cổng soát vé. Tốt-tô-chan chưa đi tàu bao giờ nên em không muốn trả lại cái vé quý giá mà em đang nắm chặt trong tay.

– Cháu giữ lại cái vé này được không? – Tốt-tô-chan hỏi người soát vé.

Bác liền trả lời:

– Không được đâu cháu ạ, – và thu lấy cái vé của em.

Tốt-tô-chan liền chỉ vào cái hộp đựng đầy vé và hỏi:

– Có đúng tất cả những cái vé này là của bác không?

– Không đâu, đây là vé của nhà ga. – Bác trả lời, trong lúc vẫn luôn tay đón lấy vé của những người khách ra cổng.

Tốt-tô-chan lại nhìn chiếc hộp một cách thèm muốn và nói tiếp:

– Thế nào lớn lên cháu cũng đi bán vé xe lửa thôi!

Bác soát vé nhìn em kỹ hơn:

– Thằng bé nhà bác cũng muốn làm việc ở nhà ga, các cháu sẽ cùng làm với nhau vậy!

Tốt-tô-chan bước sang một bên và trìu mến nhìn bác soát vé. Người bác tròn mập mắt đeo kính vẻ mặt rất phúc hậu.
Tốt-tô-chan đứng chống nạnh, suy nghĩ về cái điều bác soát vé vừa nói: “Hừm! Hừm cháu không phản đối chuyện cháu cùng làm việc với con trai bác đâu”, em nói:

– Cháu sẽ nghĩ kỹ thêm về chyện này. Bây giờ cháu sẽ rất bận vì cháu đang trên đường đi đến trường mới.

Em chạy đến với mẹ đang đứng đợi em và nói to:

– Con sẽ làm một người bán vé, mẹ ạ.

Bà mẹ không tỏ vẻ ngạc nhiên, bà nói:

– Mẹ tưởng con sẽ trở thành một nhà tình báo cơ mà.

Tốt-tô-chan nắm chặt tay mẹ bước đi. Em rất nhớ là cho tới ngày hôm qua, em vẫn còn có ý muốn trở thành một nhà tình báo. Nhưng thật vui xiết bao nếu được làm chủ một cái hộp đựng đầy vé!

– À con nghĩ ra rồi, – một ý hay chợt thoáng hiện ra trong đầu em. Em nhìn mẹ và nói to. – Liệu con có thể vừa làm người bán vé vừa làm một nhà tình báo được không hả mẹ?

Người mẹ không trả lời. Dưới chiếc mũ dạ có đính những bông hoa nhỏ, khuôn mặt đáng yêu của người mẹ trở nên đăm chiêu. Sự thật là bà đang rất lo. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu người ta không nhận Tốt-tô-chan vào trường mới? Bà nhìn Tốt-tô-chan đang tung tăng vừa đi vừa nói luôn mồm. Tốt-tô-chan không biết rằng mẹ đang rất lo lắng như vậy, nên khi bốn mắt gặp nhau, em nói một cách rất vui vẻ:

– Con nghĩ khác rồi mẹ ạ. Con sẽ xin vào một ban nhạc nhỏ đi hát rong trên đường phố, quảng cáo cho những cửa hàng mới cơ!

Giọng người mẹ đượm vẻ thất vọng khi bà nói:

– Mau lên con! Kẻo lại muộn bây giờ. Chúng ta không được để thầy hiệu trưởng phải đợi. Đừng huyên thuyên nữa. Hãy nhìn xuống đường và bước đi cho cẩn thận.

Đằng xa, phía trước họ, cổng một ngôi trường nhỏ cứ hiện rõ dần.”

=> Đọc một chút này thôi đã không nín được cười rồi. Em Totto-Chan giống mình ghê, thấy người ta làm cái gì cũng thích sau này mình sẽ được làm cái đó. Chứng tỏ trẻ em Nhật ngay từ nhỏ đã có ý thức nghề nghiệp rất cao.

Truyện thứ 3: Nhóc Nicolas – Rene Goscinny – Pháp

“Sáng nay, tất cả chúng tôi khi đến trường đều rất khoái, bởi vì chúng tôi sẽ chụp chung cả lớp một bức ảnh mà với chúng tôi sẽ là một kỷ niệm rồi đây chúng tôi sẽ nâng niu suốt cả cuộc đời, như lời cô giáo đã nói với chúng tôi. Cô cũng nói chúng tôi khi đến lớp người phải sạch sẽ và đầu tóc phải gọn gàng.

Với cái đầu bôi đầy sáp bóng tóc, tôi bước vào sân trường. Tất cả các bạn đã có mặt ở đó và cô giáo đang trách mắng thằng Geoffroy đến mà lại mặc trang phục người sao Hỏa. Thằng Geoffroy có một ông bố rất giàu luôn mua cho nó tất cả mọi thứ đồ chơi mà nó thích. Geoffroy nói với cô giáo rằng nó nhất định chỉ muốn chụp ảnh trong trang phục người sao Hỏa và rằng nếu không thì nó sẽ bỏ đi.

(…)

Bác thợ ảnh quyết định là chúng tôi sẽ phải xếp thành ba hàng; hàng đầu tiên sẽ ngồi sát đất, hàng thứ hai sẽ đứng xung quanh cô giáo còn cô thì ngồi trên một cái ghế, và hàng thứ ba thì đứng trên những cái hòm. Bác thợ ảnh đúng là có những sáng kiến rất hay.

Những cái hòm thì chúng tôi phải đi kiếm trong nhà kho của trường. Chúng tôi chơi thích cực, bởi vì trong nhà kho chẳng sáng mấy và thằng Rufus thì trùm một cái túi cũ lên đầu và nó hú lên: “Hú! Tao là con ma đây.” Thế rồi, chúng tôi thấy cô giáo tới. Cô có vẻ không hài lòng, vậy nên chúng tôi nhanh chóng khuân hòm đi. Đứa duy nhất vẫn ở lại, là thằng Rufus. Túi trùm kín đầu, nó không biết chuyện gì xảy ra và nó tiếp tục hú lên: “Hú! Tao là con ma đây,” và chính cô giáo đã lột cái túi trên đầu nó ra. Thằng Rufus ngạc nhiên kinh lắm.

(…)

Chúng tôi trở lại sau khi đã rửa ráy và chải chuốt. Cả bọn có hơi bị ướt một tí, nhưng bác thợ ảnh nói chả làm sao cả, trong ảnh thì chẳng ai nhận ra điều đó.

“Được rồi, bác thợ ảnh nói với chúng tôi, các cháu có muốn làm cô giáo vui lòng không nào?” Chúng tôi trả lời rằng có, bởi vì chúng tôi rất yêu cô giáo, khi mà chúng tôi không khiến cô nổi giận thì cô hiền kinh lắm. “Vậy thì, bác thợ ảnh nói, các cháu hãy ngoan ngoãn đến chỗ của mình để chụp ảnh. Các cháu lớn đứng lên trên hòm, các cháu trung bình đứng không, các cháu nhỏ ngồi xuống.” Chúng tôi đi vào chỗ và bác thợ ảnh giảng giải với cô giáo rằng đối với lũ trẻ ta có thể có được tất cả mọi thứ miễn là ta kiên nhẫn, nhưng cô giáo không thể nghe bác ấy được đến cùng. Cô phải đến tách chúng tôi ra, bởi vì tất cả chúng tôi đều muốn đứng lên trên hòm.

“Chỉ có một mình tao là lớn ở đây thôi!” thằng Eudes hét lên và nó đẩy tất cả những đứa muốn trèo lên hòm. Vì thằng Geoffroy cứ ngoan cố, Eudes đã đấm cho nó một quả vào cái liễn và nó có vẻ bị đau ghê. Cả lũ đã phải xúm lại để loou cái liễn bị kẹt của thằng Geoffroy ra.

Cô giáo nói rằng cô cảnh báo lần này là lần cuối cùng, sau đấy thì cứ việc học số học, vì vậy chúng tôi tự nhủ phải giữ trật tự và chúng tôi bắt đầu đi vào chỗ. Thằng Geoffroy tiến lại  bác thợ ảnh: “Máy ảnh của bác là cái gì vậy?” nó hỏi. Bác thợ ảnh cười và nói: “Đó là một cái hộp từ đó sắp sửa bay ra một con chim nhỏ, anh bạn ạ. – Máy của bác cũ rồi, thằng Geoffroy nói, bố cháu đã cho cháu một cái có cả chắn-mặt-trời, ống kính ngắm gần, ống kính ngắm xa, và dĩ nhiên, các kính lọc…” Bác thợ ảnh có vẻ ngạc nhiên, bác ta ngừng cười và bác ta bảo Geoffroy quay trở về chỗ. “Ít ra thì bác cũng phải có một cái đo sáng điện tử chứ?” Geoffroy hỏi. “Đây là lần cuối cùng đấy, quay về chỗ của cháu đi!” bác thợ ảnh hét lên, bác ta, đột nhiên, lại có vẻ kích động.

(…)

 Vì chúng tôi không muốn làm cô giáo buồn lòng, chúng tôi vâng lời. Chúng tôi tất cả đều cười và tạo dáng.

Nhưng cái kỷ niệm mà chúng tôi sẽ nâng niu suốt cả cuộc đời, thì xong béng rồi, bởi vì chúng tôi nhận ra bác thợ ảnh đã không còn ở đó nữa. Bác ta đã đi mất, chẳng nói một lời.”

=> Cái bọn nhóc này thì vô đối. Kết luận là trẻ con Tây vẫn nhắng và nghịch tồ hơn các nhóc châu Á, nhỉ! Thêm nữa, chúng có hứng thú với máy móc hiện đại rất sớm, ví dụ như Geofroy đã khiến cho ông thợ chụp hình “từ đó có sắp sửa bay ra một con chim nhỏ” chột dạ vì lỡ đụng phải chuyên gia!

Trong ba truyện trên, truyện mình thích đọc nhất là Totto-Chan, nhưng nếu như mình viết một cuốn truyện đề tài thiếu nhi (giả dụ thế), thì chắc chắn nó sẽ tương tự như Nicolas. Còn “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh”? Thú thực là mình không thích đọc truyện Nguyễn Nhật Ánh cho lắm!

.

5 thoughts on “REVIEW TRUYỆN: TRUYỆN THIẾU NHI CÁC NƯỚC – SỰ KHÁC BIỆT

    1. A, nhà giáo dục của chúng ta đã lên tiếng. Dĩ nhiên 1 cây hoa không thể làm nên cả cánh đồng. Nhưng ở đây là 3 cây hoa tiêu biểu, mà đã tiêu biểu thì có thể dùng để làm đại diện được mà sis. Anyway, bài này just for fun! 😀

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s