REVIEW TRUYỆN – Hoa Tư Dẫn (P2)

Truyện tình 3: Nàng – Khanh Tửu Tửu & Chàng – Công Nghi Phỉ

Nàng tên là Khanh Tửu Tửu, cũng chính là Công Nghi Huân, người chị song sinh với Công Nghi Phỉ, ngày sinh cũng là ngày phải tuyệt mệnh nhưng không chết, lưu lạc ở bên ngoài. Lần đầu chàng và nàng gặp gỡ, mưa lất phất, rêu xanh phủ kín hai bậc thềm, biển hoa vàng trên núi mênh mông. Chàng nắm tay nàng nói: “Tại hạ là Công Nghi Phỉ ở Bối Trung, dám hỏi quý danh cô nương?”

Nàng trả lời, giọng như muôn tiếng chuông bạc: “Vĩnh An, Khanh Tửu Tửu”.
Nhưng nàng không phải là Khanh Tửu Tửu. Nàng là Công Nghi Huân. Sinh mệnh của nàng được tưới tắm tươi tốt bởi mối hận với gia tộc, nàng sống chỉ với mục đích trả thù. Nến long phượng đốt trong đêm tân hôn của hai người bùng ra một nắm hỏa tinh. Nàng lạnh lùng nhìn khuôn mặt hạnh phúc của chàng: “Đệ định uống rượu hợp cẩn này với chị ruột của mình sao?” Giống như lời tuyên bố, rằng nàng đã trở về, để phá hủy chàng, phá hủy gia tộc của chàng, những người đã đoạt đi quyền tồn tại của nàng trên cõi đời này. Trả thù là một hành động rất thống khoái. Nhưng đó là khi ta bắt kẻ thù của ta trả giá kia. Còn kẻ thù của nàng, lại là một người yêu nàng. “Cô đến để báo thù, nếu lời cô nói là thật, tôi đã nợ cô nhiều như vậy…”. Trả thù là một hành động cần sự tỉnh táo, tỉnh táo đến phút cuối cùng. Khanh Tửu Tửu từng bước thủ đoạn ra tay lạnh lùng, phá đổ sự hưng thịnh của gia tộc Công Nghi, nhưng đến phút cuối cùng lại đánh mất sự tỉnh táo. Cô tự nguyện nhận oan một mũi tên, nằm trong lòng chàng, ánh sáng lướt qua trong mắt: “A Phỉ, chàng hãy sống thật vui”. Thực ra, nếu như không có mũi tên ấy, cô cũng đã an bài cho mình một cái chết. Cô dùng chàng như bàn đạp để tiến vào phá hủy gia tộc của chàng, rồi dùng cái chết của mình, tự biến thành một hồn ma theo chàng để bù đắp cho chàng.

Nhưng chàng đã uống thiên nhật vong, chẳng còn nhớ nàng là ai, chỉ nhận nàng là chị, đối xử lạnh lùng. Nàng, sau 7 năm trời bền bỉ mãi mới nhập hồn trở lại thành Công Nghi Huân, lại không biết ý nghĩa sự tồn tại của mình ở trên đời. Chàng đã không còn cần nàng hay sự bảo vệ của nàng nữa, vậy thì nàng còn tồn tại làm gì? Nàng tự hủy đi dung mạo, thay chàng đi giết thừa tướng Khương quốc, thi thể bị treo trên cổng thành ba ngày sau đem thiêu thành tro. Nàng chết, không hề biết rằng chàng đối xử lạnh lùng chỉ vì tưởng lại yêu chính người chị ruột của mình. Điệu múa trước đây nàng múa cho chàng xem, chàng nào có quên, vậy mà không dám nói ra bởi lẽ trong thâm tâm “tôi rất hận tỷ ấy là tỷ tỷ của tôi”. Nhưng nàng đã chết rồi. Chẳng còn nghe được lời nào của chàng nữa. Tuyết ở Bối Trung tháng chín rơi một màu tím ngắt. Chàng nắm tay bức tượng giống hệt nàng mất ba ngày ròng rã để khắc lên, nói khẽ: “Tại hạ là Công Nghi Phỉ ở Bối Trung, dám hỏi quý danh cô nương.” Vẳng tiếng đáp lại: “Vĩnh An, Khanh Tửu Tửu.” Nhưng mọi chuyện đã chẳng thể trở về như trước được nữa.

Đây là một mối tình vô vọng nhất, bởi ngay từ đầu, bản thân nó đã là một sự sắp đặt tàn nhẫn của số phận. Một trong những nguyên nhân chính dẫn đến tấn bị kich tình yêu này là ở chỗ, họ để tình yêu nảy sinh từ trong âm mưu. Tình yêu không thể vượt qua được bóng đen ám ảnh của thù hận nung nấu từ lâu, không đủ cho người ta buông bỏ khao khát trả thù để khẳng định sự tồn tại của một sinh mệnh bị gia tộc chối bỏ. Biết rằng một khi đã xuống tay là sinh mệnh ấy cũng sẽ tiêu tan, phụ người cũng chính là phụ bản thân mình, nhưng nàng đã thà như thế…

Truyện tình 4: Nàng – Mộ Dung An & Chàng – Tô Hoành

Nàng tên là Mộ Dung An, là một giai nhân tuyệt sắc trong tà áo đỏ lộng lẫy trong rừng phong Phương Sơn lá đỏ ối. Nàng thường cầm trường kiếm đứng trên cành phong, đàn bướm đỏ ma mị vờn xung quanh, vẻ đẹp không gì sánh nổi khiến bao người tương tư mà chết. Nhưng nàng chỉ là mọt vong hồn thoát tục, không quan tâm đến tình yêu cũng như đạo đức nhân luân. Chàng là Tô Hoành, con của Trần Vương, một chàng thiếu niên anh tuấn, bị truy đuổi cùng đường lạc đến rừng phong, không sợ chết mà chỉ liếc nhìn bàn chân trần của nàng nói :”cô nương đi chân trần thế này, e sẽ bị cảm lạnh”. Năm đó chàng 16 tuổi nhưng đã là một trang nam nhi đội trời đạp đất. Đối với tình yêu lại càng mãnh liệt, đắm đuối. Nhưng Mộ Dung An là ai? Nàng là một nữ nhân siêu phàm, thần thái lúc  nào cũng ung dung,cao cao tại thượng. Muốn có được nàng, hãy xem có đủ bản lĩnh đánh bại nàng trước không đã.

Có luyện kiếm suốt cả đời này, Tô Hoành cũng không thể nào đánh bại được Mộ Dung An. Nàng ngoài tài dùng kiếm, còn biết sử dụng ly hồn thuật, dễ dàng đoạt đi tính mạng của kẻ khác. Chàng biết vậy, nhưng chẳng từ nan, bái nàng làm sư phụ, chuyên tâm luyện tập. Sự bền bỉ của chàng đã khiến một vong hồn như nàng lần đầu tiên biết đến tình yêu là gì. Trận đấu kiếm trong rừng tuyết, nàng ngước đôi mắt đen láy lóng lánh ánh cười, kiễng chân nói vào tai chàng: “Chàng nói đúng, nếu có ngày kiếm vẫn còn mà ta lại thua, đó là bởi vì ta muốn thua.” Và nàng nhận thua. Mối tình nồng nàn giữa sư phụ và đệ tử nảy sinh từ đó.

Nhưng chàng bị Văn hầu vương dồn ép, bắt buộc phải lựa chọn giữa Mộ Dung An và vương vị. Chàng chọn giang sơn, cưới một cô gái khác, rời bỏ nàng và rừng phong lá đỏ. Nàng là người chàng yêu nhất, vậy mà không địch nổi giang sơn vặn dặm vô cương, dù sau đó để đổi lấy một cuộc sống cô đơn sầu muộn.

Chiến tranh Trần – Khương nổ ra. Trên chiến trường Lịch Khâu, chàng rơi vào mai phục. Mộ Dung An bấy lâu mất tích một lần nữa xuất hiện để cứu chàng. Nàng triển khai ly hồn thuật giết binh lính Khương quốc, cuối cùng tinh lực cạn kiệt, thân người loang máu tươi rơi trên đống xương khô. Chàng ôm nàng trong ngực, run run lau vết máu trên miệng cô: “Tại sao lại đến cứu ta, nàng nên giấu ta, sống bình yên ở một nơi ta không hay biết mới phải.” Lẽ ra là thế, nhưng nàng lại mỉm cười. Nàng mỉm cười khi chàng nói: “Sư phụ, hãy trở về bên đồ đệ”. Nàng sắp chết. Sao có thể trở về. Nụ cười cuối cùng của nàng dành cho chàng không ai biết trong đó bao hàm ý nghĩa gì. Có thể đó là nụ cười mãn nguyện, vì biết rằng nàng vẫn là  người chàng yêu nhất, rằng nàng đã được trải nghiệm sự ngọt ngào, cũng như nỗi đau của chữ tình. Một trải nghiệm trọn vẹn. Nàng đã đốt cháy cả bản thân mình cho tình yêu, ra đi có thể mỉm cười. Người phải day dứt, phải đau khổ phải là người đã đắn đo, lựa chọn.

Bi kịch của Mộ Dung An và Tô Hoành đơn giản chỉ là sự lựa chọn sai lầm. Thay vì chọn tình yêu thì người ta lại từ bỏ nó để đến với những mối lợi ích tưởng vật chất hay danh vọng như to lớn hơn. Đối với hầu hết mọi người, họ đều tin rằng chính quyền lực mới mang lại cho họ sức mạnh, còn tình yêu chỉ mang lại sự yếu đuối. Nhưng từ bỏ tình yêu, từ bỏ sự yếu đuối ấy không làm cho người ta mạnh thêm, mà cô lập họ trong sự cô đơn. Đến cuối đời, Tô Hoành mới hiểu ra điều ông mong muốn nhất là gì. “Ta đã sai một lần, không thể sai lầm lần nữa.” Tiếc rằng câu nói đó, chỉ có Mộ Dung An trong mộng ảo nghe được thôi.

Truyện tình thứ 5: Diệp Trăn – Tô Dự (Mộ Ngôn)

Đây là truyện tình có cái kết tạm coi là có hậu nhất trong Hoa Tư Dẫn. Nhưng mình cứ nghĩ, trên thực tế, nó đã kết thúc từ khi Diệp Trăn gieo mình xuống dưới tòa thành. Xét trên phương diện đó, mối tình của Diệp Trăn – Tô Dự lại là một chuyện tình buồn nhất trong Hoa Tư Dẫn. Bởi ngay cả đến khi chết rồi, nàng vẫn không biết người mình yêu là ai.

Nàng là Diệp Trăn, công chúa nước Vệ. Năm 14 tuổi bị rắn cắn được chàng cứu, đưa về hang đá chữa thương. Nàng quan niệm thích ai đó cũng như xây một ngôi nhà phải có móng. Nền móng tình yêu của nàng dựa trên tính mạng được chàng cứu 2 lần. Trong 3 năm trời, nàng cất công tìm chàng nhưng ngoài cái tên Giả Mộ ngôn, nàng chẳng có manh mối nào.

Chàng là Tô Dự, thế tử nước Trần. Số phận đã để chàng và nàng đứng ở hai đầu chiến tuyến. Chàng đem quân xâm lược nước Vệ. Khi vận mệnh của tình yêu được đem so sánh với vận mệnh của dân tộc, khi tình cảm của cá nhân đặt dưới nhiệm vụ của quốc gia, nó nhỏ bé, thảm hại vô cùng. Bi kịch tình yêu của hai người là ở chỗ đó. Khi Diệp Trăn chết, nàng không biết rằng người mà nàng luôn đặt hình bóng ở trong tim chính là người đẩy nàng đến cái chết. Cả Tô Dự nữa. Khi chàng ôm người con gái tuẫn tiết vì cảnh nước mất nhà tan dưới chân tường thành, chàng sẽ nghĩ gì. Phải chăng chàng sẽ nghĩ rằng đây, người con gái này, nếu không phải là công chúa nước Vệ, thì chắc chắn là người sẽ làm vợ chàng sau này.

Lời kết:

Hoa Tư Dẫn chắc chắn là một truyện sẽ lấy nhiều nước mắt của độc giả, mặc dù tác giả đã dùng những lời văn hài hước để giảm không khí đau thương của truyện. Trong 5 truyện tình được kể đến trong Hoa Tư Dẫn, về cách dựng truyện, mình đoán rằng mối tình của Công Nghi Phỉ và Khanh Tửu Tửu lấy đi của Đường Thất Công Tử nhiều công sức nhất. Nhưng cá nhân mình lại thích mối tình của Diệp Trăn và Tô Dự nhất. Ngay cả khi nó đã kết thúc ở giây phút nàng gieo mình xuống thành. Có thể bởi đó là một mối tình ngây thơ nhất trong thiên truyện này, phải không?

Còn bạn, bạn thích chuyện tình nào?

Bonus: Blog của PhongLinh tám về Hoa Tư Dẫn.

Advertisements

19 thoughts on “REVIEW TRUYỆN – Hoa Tư Dẫn (P2)

  1. Đối với Công Nghi Phỉ và Khanh Tửu Tửu, mình biết có rất nhiều bạn thông cảm nuối tiếc cho cặp này. Nhưng nhìn chung đó giống như trò đùa của số phận, nàng bị chính người cha nuôi mình từ nhỏ tới lớn lừa gạt để nàng mang một mối hận thù vốn không phải của nàng. Nàng tìm đủ mọi cách để vào Công Nghi gia trả thù, làm cho sự nghiệp Công Nghi gia tiêu tan, nhưng cũng dần dần nàng rơi vào cái bẫy do chính mình tạo ra, nàng yêu chàng, người nàng luôn nghĩ đó là em trai mình. Còn Công Nghi Phỉ, chàng yêu nàng, dành tất cả tình cảm, dù sau này biết hay người là tỷ đệ, chàng luôn làm theo những điều nàng muốn cũng là lợi dụng nàng để làm cho Công Nghi gia đổi xác hoàn toàn. Thật sự đối với mình đây là cuộc tình đan xen rất nhiều yêu có, hận có, thù gia tộc có, nhưng nó đọng lại vẫn là sai lầm và muộn màng. Nếu như Khanh Tửu Tửu không tin mình là vị tỷ tỷ bị bỏ rơi của Công Nghi Phỉ, thì có lẽ họ gặp nhau sẽ trở thành cuộc tình viên mãn. Nếu như nàng không chết thì khi họ phát hiện ra mình không phải tỷ đệ thì họ có thể làm lại từ đầu, nếu như Công Nghi Phỉ không uống Thiên Nhật Túy thì chàng sẽ đối xử với nàng tốt hơn. Nhưng tất cả chỉ là “nếu như”. Đến cuối cùng, cả 2 lần nàng cũng đều vì chàng mà chết, có lẽ nàng đã nợ tình cảm của chàng quá nhiều, cũng có lẽ nàng đã yêu chàng sâu đậm “A phỉ, chàng hãy sống cho thật vui” đây là điều nàng hi vọng trước lúc chết? Nhưng nàng không biết rằng chàng sẽ không làm được. Mình thật sự xúc động khi cảnh cuối cùng A Phất gặp chàng thì chàng đang khắc bức tượng nàng, máu của chàng từ giọt rơi xuống đất, chàng nói “Chiếc vòng này có phải của cô nương?”, “Hình như tại hạ đạ gặp cô nương ở đâu?” “Tại hạ Công Nghi Phỉ ở Bối Trung, dám hỏi quý danh cô nương” Cảnh xưa một lần nữa tái hiện lại nhưng bây giờ câu nói của nàng “Vĩnh An, Khanh Tửu Tửa” như văng vẳng bên tai nhưng cũng đã xa, A Phất từ từ khép cửa như đóng lại một câu chuyện tình dang dở, đây là lần duy nhất nàng rơi nước mắt vì khách hàng của mình!

  2. Đối với mối tình của Tô Hoành và Mộ Dung An ta không có ấn tượng mấy, chàng vất vả có được trái tim nàng, nhưng khi có được thì chàng lại vì Vương quyền mà từ bỏ tình yêu đó, cũng như nàng đã nói “Cuối cùng chàng vẫn yêu ta, ta không thua ai, chỉ thua vương vị của chàng” Câu
    nói đầy đau lòng! Chàng là người đầu tiên và duy nhất khiến cho con tim nàng rung động, cũng là người làm nàng đau khổ, nhưng khi chàng gặp nguy hiểm nàng vẫn bất chấp tất cả cứu chàng cho dù có tan biến, tình yêu nàng dành cho chàng quá nhiều! Khi chàng thì thầm ” Sư phụ hãy trở về bên đồ đệ!” thì đã quá muộn màng “Trở về ư” “không về được nữa, ta sắp chết!” . Nhìn nàng tan biến, chàng biết là mình sai rồi, sai thật rồi, vương vị không đổi lại được những ngày hạnh phúc cùng nàng, vương vị không thể lấp đầy khoảng trống trong trái tim chàng, chàng chịu đau khổ tiếp tục sống hai mươi mấy năm, sống trong giày vò, trong sự trách cứ bản thân mình, khi có cơ hội làm lại, cho dù là giấc mơ, cho dù là phải đổi bằng mạng sống của mình chàng vẫn muốn một lần nữa ở cạnh bên nàng “Ta sẽ không bao giờ xa nàng nữa. Ta đã sai một lần, không thể sai lầm lần nữa.”

    ps: Mộ Ngôn và A Phất tối nay mình comt nha! mình thích cặp này nhất. Mình đã đọc một bài ở nhà khác mà mình rất thích, đại ý là như thế này, nếu như 4 cuộc tình tan vỡ kia như một trận mưa rào thì cuộc tình này như ánh mặt trời xuất hiện sau cơn mưa, trong sáng, tươi mát cho dù ánh mặt trời đó có lúc như bị che lấp bởi nhật thực khiến đọc giả thoát tim, đau lòng!

  3. Tô Dự và Diệp Trăn! Ta thích tên Mộ Ngôn và A Phất hơn thì theo ta tình yêu của họ thật sự nảy nở khi Diệp Trăn trở thành A Phất. Nếu như mối tình đơn phương của Diệp Trăn đã chết cùng nàng lúc nàng nhảy xuống từ thành cao đó cũng chính là điểm bắt đầu cho mối tình giữa A Phất
    và Mộ Ngôn.
    Đầu tiên, Diệp Trăn yêu Mộ Ngôn tìm kiếm chàng suốt 3 năm, đó là mối tình sâu nặng vì trong mấy ngày ngắn ngủi chàng đã cứu sống nàng hai lần, nhưng nó có lẽ thật mờ nhạt vì chàng thật sự chỉ xem nàng như đứa trẻ nhỏ, khi nhìn thấy bức họa của nàng, chàng biết Văn Xương công chúa chính là cô gái nhỏ chàng gặp trên núi năm xưa, nhưng đó chỉ là chú ý mà thôi, khi thấy nàng tuẫn tiết cho quốc gia, tình cảm của chàng đối với Diệp Trăn chỉ là ngưỡng mộ, tình yêu của chàng thật sự chưa bắt đầu.
    Tình yêu của Mộ Ngôn thật sự bắt đầu khi chàng gặp A Phất được nàng gọi với cái tên thân mật Tiểu Lam. Chàng theo nàng cùng nàng dệt mộng, bảo vệ nàng, cùng nàng chứng kiến những nỗi đau khổ vì tình của khách hàng của nàng, có lẽ chàng chợt nhận ra nàng rất thú vị, nàng có những suy nghĩ không giống như người bình thường, có lúc thông minh, lại có khi ngây thơ khờ dại, chàng phải luôn bảo vệ nàng. Nhưng lúc đó chàng không nhận ra nàng quan trọng đối với chàng như thế nào, chỉ khi nàng mất tích, chàng thật sự sợ hãi. Khi mang được nàng trở về quán trọ, khi Chấp Túc muốn đỡ lấy nàng, chàng đã ôm nàng thật chặt hơn, có lẽ bây giờ chàng nhận ra rằng nàng quan trọng như thế nào trong tim chàng. Chàng hỏi nàng tại sao người ta sợ hãi, A Phất nói ” Bởi vì có những thứ muốn bảo vệ” đúng đối với chàng hoàn toàn đúng , trước đây chàng chưa bao giờ sợ hãi nhưng khi gặp nàng, khi mất đi nàng chàng thật sự sợ vì nàng vì chàng muốn bảo vệ nàng, muốn giữ lấy nàng. Chàng thú thật với nàng “Tôi thích em” cho dù nàng không còn sống, chàng vẫn muốn lấy nàng, trước đây chàng nói chàng không muốn âm hôn, nhưng chàng đã làm vậy vì nàng, chỉ lấy mình nàng!
    Khi nhát kiếm của chàng đâm vào viên châu của nàng, khi nàng té xuống vực chàng đã nhảy theo nàng không hề tiếc mạng sống “Nếu không muốn cùng tôi ở cõi trần, hãy để tôi đi cùng em có được không?”, chàng cứ ngỡ nàng đã chết, chàng mang bài vị của nàng đặt lên ngôi vị Vương hậu, chàng không thể dùng kiếm nữa bời vì chính tay chàng đã cầm kiếm đâm nàng, chàng ngồi đàn suốt một ngày, một đêm trong hang động nơi họ lần đầu gặp mặt, đàn tất cả những khúc nhạc mà chàng biết, chàng xưa nay rất sáng suốt lại có thể nói ra những lời kì lạ “Nhìn những cô gái giống nàng ấy, ta không nén nổi ý nghĩ tại sao người chết không phải là bọn họ là lại là A Phất. Một mình nàng ấy sẽ rất cô đơn, ta lại không thể ở bên nàng ấy, nếu đưa những cô gái đó đến bên nàng ấy để bầu bạn, không biết A Phất có vui”.
    Nếu như cuộc tình của họ viên mãn thì thật tốt, nếu như giấc mộng Tý Ngọ đó là sự thật thì hay quá, trong giấc mộng cuối cùng nàng dệt, nàng dệt vì chàng, làm cho chàng lãng quên nàng, chàng lại yêu nàng lần nữa, có lẽ trên thực tế, nếu nàng tìm thấy chàng sớm hơn khi nàng còn là Diệp Trăn thì chuyện tình của họ sẽ tròn vẹn như giấc mộng, không có ngăn cách sinh tử, không có nuối tiếc muộn màng. Nhưng chàng đã quá thông minh, chàng biết đó chỉ là giấc mộng, chàng rời khỏi giấc mộng ấy để tìm nàng, chàng không muốn quên nàng “Nếu quên nàng, người đó chỉ là Tô Dự, không phải là Mộ Ngôn, nếu tôi đã không còn là tôi nữa, theo nàng tôi có hạnh phúc”.
    Nhưng không giống như 4 câu chuyện trước đều kết thúc trong bi thảm tác giả đã để cho A Phất và Mộ Ngôn một tia sáng, một niềm hy vọng, kết thúc truyện nàng nói “em biết nấu cháo yến xào về nhà sẽ nấu cho chàng ăn”. Khóe miệng nhếch lên chàng cấm lấy tay nàng áp lên má mình “Có thể ăn được thật sao”.
    Hai người họ thật giống một gia đình nhỏ hạnh phúc biết bao khiến người ta có thêm hy vọng “sau cơn mưa trời lại sáng” có lẽ câu chuyện của họ không hoàn toàn viên mãn, không rõ ràng nàng sẽ như thế nào, nhưng trong thực tại họ thật sự hạnh phúc vì được yêu và được đáp lại!

  4. mặc dù ko thích những câu chuyện buồn nhưng em rất thích những câu truyện của Đường Thất viết. Những câu truyện đó rất cảm động, đã lấy đi rất nhiều nước mắt của độc giả nhưng nó cũng cho họ những nụ cười. Truyện mang nhiều triết lí sống : “hãy trân trọng & giữ gìn những thứ mình đang có. Nếu để tuột mất, có thể sẽ không bao giờ lấy lại được” . Em cảm ơn tỷ rất nhiều! Cảm ơn vì đã thích truyện của Đường Thất! Cảm ơn vì đã viết những bài bình luận rất cảm động này!
    Mọi người ơi! Cho em hỏi là truyện ” Chẩm thượng thư” Đường Thất đã viết xong chưa? Và đã có tỷ nào đang edit bộ này ko?

      1. oa! Cám ơn tỷ nhiều! *ôm hôn**chụt*hj`hj`! Mà tỷ ơi! tỷ có biết link nào dịch hoàn bộ :”tuế nguyệt thị đóa lưỡng sanh hoa của Đường Thất” ko?

  5. Bạn ơi, bạn mua được truyện này à? Tiếc quá mình phát hiện trễ nên chỗ nào cũng bán hết rồi, không biết có ebook không chứ mình đang ghiền DTCT nhất là TSTT huhuhu

    1. Vậy thì đành đợi tái bản mới mua được rồi bạn ạ! Còn nếu sốt ruột quá thì bạn để lại địa chỉ email, mình gửi ebook cho đọc đỡ. Nhưng nó có nhiều lỗi và đọc không thích bằng sách in.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s