CÓ AI YÊU – P31

FICTION: CÓ AI YÊU EM NHƯ ANH

PHẦN 31: Vậy mẹ kiếm cho con thằng chồng đi.

Rắc rối đến với cô nhân viên phòng kinh doanh Đặng Thảo Nguyên từ chính việc mà mọi đồng nghiệp vốn đang tị nạnh với cô.

Container hàng mới rời cảng Cát Lái – thành phố Hồ Chí Minh hồi đầu tháng trước mà khách Canada vừa nhận, đã bị hải quan của nước bạn niêm phong do không đáp ứng được các chỉ tiêu chất lượng của cơ quan kiểm dịch. Cái tin dữ được thông báo từ đại diện của khách hàng qua điện thoại đúng thời điểm Nguyên đang ngập đầu kiểm tra 4 cái chứng từ LC mới được fax đến từ ngân hàng. Cô nghe xong cuộc gọi đường dài, cả người như rủn ra, tay chân thoắt cái trở nên lạnh ngắt. Hàng hóa này vốn thuộc hợp đồng cũ của Lan Chi, những hiện tại chị ta đã nghỉ việc, Nguyên là người đứng mũi chịu sào. Việc hàng bị trả về ở Chi nhánh 1, trước giờ chưa có tiền lệ. Cho nên ai cũng hoang mang, không biết phải xử trí thế nào. Lúc này, các nhân viên khác của phòng kinh doanh mới vỡ lẽ, hóa ra không được nhận bàn giao lại là cực kỳ may mắn. Chứ nếu mà được phân công khách này như Thảo Nguyên, thì nội việc xác minh thông tin, làm thủ tục nhập hàng… cũng đã đủ phát điên vì stress rồi. Có người thông cảm thì thương hại cô, còn những người trước đây ghen tị với cô thì giờ mừng thầm trong bụng, kiểu như “Đáng đời, tưởng ăn được mà dễ lắm ý!”

Ngọc Thái trầm ngâm ngồi trên chiếc ghế bành, loại làm bằng da đặc biệt to giành cho giám đốc để nghe Thảo Nguyên báo cáo về tình hình container hàng đang bị giam tại cảng Toronto. Sau khi Nguyên trình bày xong, điều mà cô không ngờ nhất là giám đốc lại nói với cô:

– Nguyên này! Bây giờ có một cách duy nhất để em thoát khỏi những rắc rối này, thoát triệt để. Em có muốn không?

– Như thế nào ạ?

– Đang có một vị trí trống trong phòng kế hoạch thuộc Tổng công ty. Phòng nhân sự đang chờ tiến cử từ các chi nhánh. Chỉ cần em lên tổng, mọi vấn đề ở chi nhánh 1 sẽ có người thay em giải quyết.

Nguyên sững sờ. Đúng như Ngọc Thái nói, bây giờ chỉ cần nói với Thế Phong một câu để cô thuyên chuyển công tác, giống như Lan Chi chuyển sang công ty con, cô sẽ ngay lập tức thoát khỏi cái mớ bòng bong này. Mọi chuyện đối với cô sẽ trở nên dễ dàng biết bao. Nhưng, cô là ai chứ? Cô chính là Đặng Thảo Nguyên – một người không bao giờ chịu lui bước trước mọi thử thách cơ mà. Nếu như cô ra đi vào lúc này sẽ chẳng khác gì một kẻ hèn nhát, chỉ mới có một tí khó khăn đã phải kiếm con đường vòng. Không! Cô muốn mình thật đàng hoàng rời khỏi Chi nhánh 1, chứ không phải cái kiểu chạy loạn như thế này.

Tin tức hàng hóa phải trả về từ Chi nhánh 1 bay lên Tổng công ty rất nhanh nhưng sau đó ngay lập tức bị phong bế kín bưng. Việc này nhất thiết phải giấu để khi nhận lại hàng ở đầu hải quan Việt Nam, chỉ cần bịa đại một lý do như bao bì sai quy cách hoặc in nhầm thông tin để tránh những kiểm hóa lằng nhằng mất thì giờ. Hai ngày nay Nguyên sống đời sống của loài cú, đêm nào cũng phải chầu chực lúc nửa đêm gà gáy, cũng là giờ làm việc ở đầu Canada để liên lạc với khách hàng, thương lượng và giải quyết các vấn đề phát sinh. Mặt cô gầy hẳn đi, mắt thâm quầng, lờ đờ vì thiếu ngủ. Mỗi sáng thức dậy bao giờ cũng là cả một cực hình. Mẹ cô thấy con gái trông cứ như con nghiện, vừa xót vừa hậm hực bảo:
– Nghỉ xừ nó đi con ạ. Mẹ nhờ cô Ái xin cho mày đi dạy, rồi kiếm thằng chồng cho nhàn thân. Hai mấy tuổi đầu rồi chứ còn bé bỏng gì.
Cô ngáp ngáp, mắt vẫn còn díp lại vì buồn ngủ:
– Vậy mẹ kiếm thằng chồng cho con đi!
Bà Hoa càng hậm hực tợn. Cứ quở con mình chưa có chồng, nhưng có khi chính bà còn kén chọn hơn con. Mấy đứa con trai của những bạn bè quen biết bà chẳng thấy ưng thằng nào. Rồi họ hàng mai mối, đứa thì hơi lùn, đứa thì gia đình có tiền sử bệnh tim, đứa thì nghề nghiệp khó thăng tiến, đứa thì tướng sát vợ… Tóm lại, nhìn ai cũng không xứng đôi vừa lứa với cô con gái rượu. À, chỉ có đồng chí cấp trên hồi nọ đưa con bà về còn có chút dáng vẻ ưu tú, tạm chấp nhận được. Sau đợt gặp mặt ấy, bà Hoa khấp khởi hy vọng nhưng chẳng thấy tín hiệu đáng mong chờ nào. Bà hỏi:
– Thế cái cậu lần trước mẹ gặp ấy, trông cũng ra dáng con nhà đàng hoàng, tử tế, sao lâu không thấy nhắc tới?
Nguyên nghe xong, tỉnh hẳn cả ngủ. Mẹ cô đã phát hiện ra chuyện gì chăng?
– Mẹ nói cậu nào vậy?
– Thì giám đốc bên con, tên là Thế Phong đó!
– À, ờ… Thôi chết! Trễ giờ rồi. Con đi đây!

Nói đoạn cô xách xe, phóng vọt ra khỏi nhà.

Thế Phong đang ngồi uống cà phê với ông nội, tự nhiên thấy nhột nhột muốn hắt xì một cái. Hình như có ai đang nhắc anh thì phải. Ông Quang – ông nội anh nhìn thằng cháu đích tôn, thân mật dặn dò:
– Mùa này thời tiết thất thường, cháu nhớ giữ gìn sức khỏe. Sức khỏe là vốn quý của con người, có khỏe mạnh thì mọi việc mới trôi chảy được.
– Dạ. Cháu biết rồi. Có phải ông lại định nói công việc có thể làm lại, chứ sức khỏe không thể lấy lại phải không ạ?
Ông anh cười:
– Lời của người lớn không khi nào là thừa cả. Tuần này, Trường Giang lại không về nhà phải không?

Phong biết, ông nội luôn mong mỏi em họ anh về nhà để gia đình đoàn tụ sum vầy. Giang lại chọn cách chuyển ra ngoài sống, hàng tuần đều đặn đến thăm ông nhưng nếu đến trễ 1,2 ngày ông của anh đã thấy nhớ rồi. Người già thường nhạy cảm, anh bèn lựa lời an ủi ông:
– Chắc chú ấy mới nhận công tác nên hơi bận.
Ông Quang lắc đầu:
– Phong à, ông nghĩ… Trường Giang đã có người yêu!
– Sao ông lại nghĩ như thế ạ?
– Tuần rồi chú Quý chở ông đi ngang qua quảng trường trung tâm thành phố, ông thấy Giang ngồi uống nước khá thân mật với một cô gái ở chỗ đài phun nước. Nhìn từ xa, cũng không rõ mặt lắm.
– Cũng có thể chỉ là bạn của chú ấy thôi. Hay là ông muốn có cháu dâu, nhìn ai cũng ra người yêu của cháu mình đấy? – Phong trêu ông nội mình. Ông lão nửa cười, nửa không, hỏi lại anh:
– Còn anh thì sao? Chừng nào dẫn bạn gái về ra mắt? Trước giờ có đám nào tốt muốn giới thiệu cho anh, anh đều lạnh nhạt, nói không muốn người nhà can thiệp.

Giọng điệu của ông nội bình thường khiến cho Phong không biết chuyện của anh và Nguyên, ông lão sắc sảo này đã biết được mấy phần. Dù sao, ý định của anh với cô cũng là nghiêm túc, cho nên anh hạ quyết tâm sẽ sắp xếp giới thiệu cô với gia đình mình. Tháng 7 hàng năm là lúc nhà họ Nguyễn thường có truyền thống tổ chức một chuyến du lịch ngắn ngày cho các thành viên trong gia đình. Đó chẳng phải là một dịp tốt để mọi người gặp gỡ nhau hay sao. Anh tươi cười trả lời ông:
– Nhanh thôi ông ạ. Ông chuẩn bị tâm lý từ bây giờ đi nhé!
– Cái thằng… Còn úp mở cơ đấy. Được! Chớ có nuốt lời!

Lúc đó Phong đã cười mà không hề biết rằng, sắp xếp khôn khéo như anh, lại không bằng sự sắp đặt của số phận. Đôi khi ta phân tích được sai, cho rằng đã chọn ra một thời gian hoàn hảo để khởi sự mọi việc, nhưng đâu hay chỉ cần chậm mất 1 khắc, những gì tưởng đã chắc chắn thuộc về mình, lại bỗng nhiên trở thành của người khác.

.

Advertisements

Published by

minhmoon

Sao có thể nói trong vài dòng hả giời?

5 thoughts on “CÓ AI YÊU – P31”

  1. “Đôi khi ta phân tích được sai, cho rằng đã chọn ra một thời gian hoàn hảo để khởi sự mọi việc, nhưng đâu hay chỉ cần chậm mất 1 khắc, những gì tưởng đã chắc chắn thuộc về mình, lại bỗng nhiên trở thành của người khác.”
    Nghe sợ qúa mất thôi.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s