CÓ AI YÊU – P33

FICTION: CÓ AI YÊU EM NHƯ ANH

PHẦN 33: Nhưng chẳng lẽ cô lại không đoán ra anh là người gửi hoa chúc mừng hay sao?

Cô thư ký dẫn hai người lên lầu trên. Hành lang rộng chia ra làm hai khu vực. Phòng làm việc của Tổng giám đốc được đóng kín bằng một hệ thống cửa tự động có camera quan sát đặt ở phía ngoài. Lần đầu tiên bước vào căn phòng, Nguyên hơi sững sờ vì đẳng cấp sang trọng của nó. Cô không am hiểu lắm về nội thất hay trang trí, nhưng chính cái cảm giác choáng ngợp khi đứng trong không gian này là minh chứng rõ nhất. Thì người ta làm Tổng – Giám – Đốc mà lại!

Khi đám người bọn Nguyên bước vào, Thế Phong đang ngồi sau bàn làm việc. Hôm nay anh mặc một bộ vest màu xanh đậm không một nếp nhăn, mái tóc vuốt keo mềm hơi dựng lên trông phong độ và trẻ trung hơn người. Từ dáng ngồi vừa thảnh thơi, vừa đĩnh đạc của anh toát ra một loại uy lực mạnh mẽ lấn át tất thảy. Thế mà chẳng hiểu sao ngày trước Nguyên có thể nhận nhầm vị này thành trợ lý được cơ đấy. Thế Phong chẳng kiêng nể gì mà nhìn chằm chằm vào cô, khóe miệng thấp thoáng nét cười.

– Dạ, thưa sếp. Đây là Đặng Thảo Nguyên, nhân viên mới của phòng kế hoạch ạ. – Chị trưởng phòng giới thiệu.
– Xin chào Tổng giám đốc. – Nguyên hơi cúi người chào. Chợt thấy một bàn tay chìa ra trước mặt. Cô lúng túng vài giây, rồi vội vàng nắm lấy. Ngón tay anh dài nhưng không thô, hơi lành lạnh, tiếp xúc với lòng bàn tay ấm vì bị nắm chặt nãy giờ của cô gợi lên những cảm xúc là lạ. Anh vừa bắt tay, vừa nói:
– Chúc mừng! Hy vọng cô sẽ thích vị trí công tác mới.
– Chắc chắn rồi ạ.

Cuộc tiếp xúc theo thông lệ diễn ra ngắn ngủi trong vòng vài phút. Lúc chỉ còn hai người trong thang máy đi xuống phòng làm việc, chị Hạnh nói nhỏ với Nguyên:
– Em tốt nhất ít nên dính dáng gì đến Linh Chi. Khó chơi lắm đấy! Các nhân viên còn lại thì bình thường.

Nguyên giấu vẻ ngạc nhiên, hỏi lại:
– Cô ấy thế nào ạ?
– Cũng khó nói lắm. Em cứ lưu ý lời chị. Không thừa đâu.
– Dạ. Em cám ơn chị.
– Còn về Phòng kế hoạch thì hiện có 10 người, tính cả em và chị luôn. Phòng này truyền thống luôn nữ nhiều hơn nam, độ tuổi đủ cả nhưng đều là những người có chuyên môn xuất sắc ở nhiều lĩnh vực. Mỗi chiến lược phát triển mới của công ty đưa ra sẽ được cụ thể hóa rồi đưa xuống đây. Chị sẽ căn cứ tình hình mà phân chia nhiệm vụ cho từng người, hoặc từng nhóm người nếu như kế hoạch lớn. Em được xét duyệt vô phòng kế hoạch là một cơ hội rất lớn để rèn luyện năng lực đấy. Rất nhiều người từ đây đã được thăng chức cao trong công ty.

Vừa đi vừa nghe giảng giải chẳng mấy chốc đã về tới phòng Kế hoạch. Bàn làm việc của Nguyên đã được sắp xếp đâu ra đấy, bao gồm máy tính để bàn hiệu Apple, điện thoại ghi sẵn số nội bộ cùng các đồ dùng văn phòng cần thiết… Điều bất ngờ nhất là trên bàn làm việc của cô đang bị án ngữ bởi hai lẵng hoa khổng lồ. Một lẵng là hồng nhung loại nhập khẩu, bông nào bông đó đều tăm tắp, rực rỡ khoe sắc lộng lẫy. Một lẵng là hoa păng-xê, đúng loại màu hồng nhạt cô thích nhất, yêu kiều như những cánh bướm xinh đẹp. Nãy giờ cả phòng nhao nhao phỏng đoán xem người mới tới là tiểu thư danh giá hay “hot girl” phương nào mà ngay ngày làm việc đầu tiên đã nhận được hai lẵng hoa chúc mừng hoành tráng thế, nên khi Nguyên bước vào cười tươi rói chào các đồng nghiệp mới, cô có cảm giác tất cả các cặp mắt trong phòng đều chiếu tướng vào mình, kèm theo rất nhiều tiếng thở phào nhẹ nhõm. Mà nguyên nhân của những tiếng thở phào đó thì chắc có hai cái đầu cô cũng thể nào đoán biệt được. Vì sao ư? Vì cô gái mới tới, dù khá xinh đẹp và có khí chất đấy nhưng may quá, tuyệt nhiên không phải là “hot girl” rồi.

Tâm trạng của Thế Phong hôm nay cực kỳ tốt. Anh bấm điện thoại của thư ký, vui vẻ hạ lệnh:
– Tối nay sắp xếp đặt mấy bàn tiệc ở Hoa Viên, thông báo cho mọi người trong văn phòng tham dự.

Linh Chi ngạc nhiên:
– Dạ, nhân dịp gì vậy thưa anh?
– Nhân dịp à? Cứ nói là đãi riêng của Tổng giám đốc. Ai rảnh thì đi, không bắt buộc. Cũng nhân tiện chúc mừng nhân viên mới, nhớ nhắn cô gái đó tham dự cho anh.
– Vâng!

Cúp điện thoại xong, anh không kìm được lại mỉm cười, không biết từ sáng tới giờ đã tự cười bao nhiêu lần rồi. Sau đó, anh sốt ruột liếc chiếc điện thoại di động riêng vẫn nằm im lìm nãy giờ, thử tưởng tượng ra vẻ mặt ngạc nhiên hạnh phúc của cô khi nhìn thấy lẵng hoa hồng anh đã cho người giao tới sáng nay là lại cảm thấy một niềm vui mà tự bản thân anh cũng phải thầm mắng là vô vị. Nhưng chẳng lẽ cô lại không đoán ra anh là người gửi hoa chúc mừng hay sao? Đợi mãi cuối cùng chịu không được, vị tổng giám đốc quyết định thân chinh xuống phòng kế hoạch xem xét tình hình một phen. Về cái hành động được cho là nhiệt tình một cách thái quá và không cần thiết của vị này, mọi người ắt phải thông cảm. Vì rằng đây chính xác là lần đầu tiên anh ấy tặng hoa cho người khác phái. Tuy nhiên, đi được 2/3 chặng đường, tức là đã tới đến hành lang lầu 8 rồi, lại nghe thấy hai nhân viên đi đằng trước bàn tán cô gái mới vào một lúc nhận được hai lẵng hoa to bự, lẵng nào cũng đẹp như lẵng nào thì người nọ lập tức dừng bước.

Nhân viên A nói:
– Này, hoa hồng với hoa păng-xê, loại nào hơn nhỉ?
Nhân viên B nói:
– Hoa hồng rõ ràng là người yêu tặng rồi. Còn hoa păng-xê, chắc hẳn là người tình tặng!
Nói xong, cả hai cùng cười vui vẻ.

Với ánh mắt tối sầm lại, Thế Phong rời đi ngay lập tức.

Ngày làm việc đầu tiên của Đặng Thảo Nguyên trên cương vị mới khá trôi qua một cách suôn sẻ và dễ dàng. Do cô là người mới nên yêu cầu ban đầu cũng chỉ là nghiên cứu tài liệu và làm một số công việc mà trưởng phòng yêu cầu. Các đồng nghiệp làm chung cũng hòa nhã, thân thiện. Hơn thế nữa, cô còn có lộc ăn. Lúc sắp về Linh Chị gọi điện cho cô, nói chiều nay công ty có tổ chức tiệc ở nhà hàng Hoa Viên II, dặn cô nhớ đến chớ có vắng mặt.

Hết giờ làm, mọi người trong phòng lục tục chuẩn bị đồ đạc. Một số người bận việc không thể tham dự, số còn lại hẹn nhau ở nhà hàng Hoa Viên. Thảo Nguyên photo xong xấp tài liệu của phòng kế hoạch, cũng vội vàng xách túi, lấy xe xuất phát liền vì chẳng hiểu sao công ty lại đặt tiệc ở một địa điểm xa như thế. Giờ tan tầm người xe đông nghẹt. Thảo Nguyên chạy xe mãi mới tới được Hoa Viên II, nhưng hỏi thế nào, lễ tân cũng nói là không có tiệc của công ty Thành Tín nào đặt ở đây cả. Hay là mọi người tới trễ nhỉ? Cô lại chưa kịp lưu số điện thoại của ai công ty để hỏi thăm nên quyết định ngồi tạm xuống 1 cái ghế trống để chờ.

Trong khi đó, tại ngay phòng tiệc VIP của nhà hàng Hoa Viên ở trung tâm cách đó cả chục cây số, mọi người đang triền miên thưởng thức những món hải sản đắt tiền mà bình thường hiếm có dịp được ăn. Hôm nay đích thân Tổng giám đốc mời, nên họ mới được ăn thả phanh hàu tươi, cua fanxi, lẩu cá hồi… Trên mặt ai cũng hiện lên nét cười hài lòng cả. Tuy nhiên, người đúng ra là nguyên nhân chính của buổi tiệc hôm nay, Thế Phong lại không thấy cô đâu.
– Hôm nay thiếu những ai? – Anh hỏi.
Linh Chi nhanh nhẹn đáp:
– Thiếu 7 người anh ạ. Sáu người nhà có việc bận, còn 1 người là nhân viên mới tới thì không thấy nói gì nhưng giờ chưa thấy đâu.
– Có gửi email mời không?
– Dạ, email của cô ấy vẫn chưa set up xong nên em gọi điện. Nhưng em dặn dò kỹ lắm mà. Là nhân viên mới, lẽ ra cô ấy phải đến trước tiên chứ nhỉ. Thế này thì coi thường tổng công ty quá! – Linh Chi không bỏ qua cơ hội công kích. Nhưng vừa chỉ trích người khác xong, đã vội cười lả lướt: – Có thể là bận việc đột xuất cũng nên ạ.

Miệng nói như vậy, nhưng trong bụng cô nàng đang đắc ý ngầm. Lúc chiều gọi điện thoại, cô đã cố ý nói với Nguyên là tiệc được tổ chức ở nhà hàng Hoa Viên II. Nhà hàng này có hai cơ sở. Cơ sở chính là chỗ mọi người đang ngồi đây, còn cơ sở II tít bên Thanh Đa. Sang đấy, tha hồ mà hít gió sông Sài Gòn nhé!

.

Advertisements

9 thoughts on “CÓ AI YÊU – P33

  1. Đọc kiểu này dễ đau tim quá! Mình tự bảo để chờ ra hết rồi đọc một lèo cho đã ghiền nhưng mà cứ thấy chương mới là cầm lòng không được, lại đọc, rồi lại đau tim. hic!

    1. @Meg: He he… Có người bức xúc kìa. Đọc truyện mà còn thế không biết gặp thực tế sẽ như thế nào. 🙂 Mà chị gặp kiểu người này rồi mới đau chứ. Lúc đó sốc nặng vì vẫn tưởng mấy người xấu tính như thế chỉ có trong… truyện! Ngây thơ chưa!
      @Kim Kim: (bụt nói) Điều ước của con hiện chưa thể trở thành sự thật. *___*
      @Caprir: Hi hi… Sự đau tim của bạn là niềm an ủi của mình. ^____^

      1. Em gặp rồi đấy chứ ạ, và vẫn ghét cay ghét đắng.
        Tính em là nản mấy cái loại người ấy lắm, nên đọc truyện thấy mà vẫn bức xúc như thường chị ạ :p

    1. 🙂 Đáng lẽ chị hoàn thành “Yêu như ô cửa sổ mở” trước cơ nhưng vì có vài lí do (chính đáng & sẽ được thông báo sau, he he…) nên chị phải dời truyện này sau hai truyện còn lại là Cô thợ bánh và Có ai yêu!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s