CÓ AI YÊU – P36

FICTION: CÓ AI YÊU EM NHƯ ANH

PHẦN 36: Kết hôn ư? Anh vẫn còn cơ hội để thực hiện điều tuyệt vời đó với cô mà, phải không?

Tòa chung cư mà Trường Giang đang sống là một dạng chung cư gia đình nằm ngay khu vực trung tâm thành phố. Khi Nguyên gửi xe ở dưới, bảo vệ thấy người lạ, còn hỏi cặn kẽ xem đến gặp ai, căn hộ số bao nhiêu, cẩn thận ghi hết thông tin vào một cuốn sổ lớn rồi mới đồng ý cho vào. Cô lên tới trước cửa phòng anh trên lầu 3, bấm chuông cửa rồi đứng đợi. Đợi chừng 5 phút, tưởng như trong nhà không có ai, muốn bấm thêm một lượt chuông nữa thì cửa phòng mới bất ngờ mở ra.

Khi Giang nhìn thấy Nguyên, anh dường như không tin vào mắt mình, mơ màng nghĩ hình như cơn sốt đang đánh lừa anh. Nhưng không, cô đang đứng trước mặt anh, chân thực như thế, cả người tỏa ra thứ ánh sáng dịu dàng và trong trẻo bao lâu rồi vẫn không thôi thu hút anh.

– Em nghe đồng nghiệp ở chi nhánh 1 nói anh bị ốm nên tới thăm.

Nguyên nhẹ nhàng giải thích. Anh mỉm cười, đứng lui qua một bên nhường lối cho cô bước vào:

– Cũng chẳng quá nghiêm trọng.

Tuy anh nói vậy, nhưng nhìn ra rõ ràng là cơn bệnh không hề nhẹ. Nét mệt mỏi tràn ngập khuôn mặt anh, môi khô nứt vì sốt, mắt đỏ như mới đi ngoài gió về. Anh gắng gượng đưa cô vào ghế ngồi, nhưng cơn đau đầu ập đến khó thể làm như không có chuyện gì xảy ra. Anh ngả người lên thành ghế sô pha, ấn tay vào hai thái dương đang co giật. Nguyên lo lắng nhìn:

– Bệnh thế này mà anh nói là không nghiêm trọng. Anh đã đi bệnh viện chưa?

Giang lắc đầu. Anh mới chỉ uống thuốc hạ sốt tùy tiện mua ở tiệm thuốc tây gần nhà. Nguyên đứng lên, dứt khoát bảo:

– Hiện tại đang có dịch sốt siêu vi. Trên ti vi đưa tin có người vì không kịp thời chữa trị để đến nỗi bị biến chứng rất nguy hiểm. Anh không thể coi thường sức khỏe như vậy được. Đi! Để em đưa anh đi khám bệnh.

Tay cô chạm vào trán anh nóng bỏng như chạm vào lửa. Nguyên gọi một cái taxi, nhìn thái độ tới bệnh viện giống như đi vào chốn sa trường của anh thì động viên:

– Anh cố chịu khó một lát. Phòng mạch này là của bác họ em mở, không phải tới bệnh viện đâu mà lo.

Nụ cười của anh nhợt nhạt trong ánh điện buổi tối. Mặc dù ốm vậy nhưng anh vẫn lịch sự mở cửa xe để cô lên trước, sau đó mới chui vào trong xe, ngồi xuống bên cạnh. Cũng may phòng mạch của bác cô đặt ở địa điểm cách tòa chung cư này không xa lắm, đường cũng vắng nên chỉ mất 15 phút để tới nơi. Bác cô nhìn thấy đứa cháu dắt theo một người đàn ông đẹp trai tới khám bệnh, nhướn một bên mày lên tỏ ý hỏi: “Anh chàng này là ai?”. Cô chỉ cười cười:

– Bác Hoàng khám cho bạn cháu với ạ!

Kết quả là anh bị sốt siêu vi, còn bị ăn mắng vì cái tội không chịu đi khám bệnh sớm. Đúng ra thì bệnh nhân sẽ phải nhập viện nằm theo dõi vài ngày nhưng vì Giang không muốn nên anh chỉ truyền nước xong là đòi về. Nguyên ngồi canh bên cạnh giường, yên lặng nhìn từng giọt nước chậm chạp tí tách rơi trong lòng chai nước biển. Ban nãy bác Hoàng có giải thích, thực ra sốt siêu vi có cơ chế tự khỏi, chỉ cần nghỉ ngơi thật tốt, uống thuốc hạ sốt và chữa trị kịp thời các triệu chứng do vi rút mang lại thì sẽ không có biến chứng. Ông còn quay sang vỗ vai cô cháu gái, nói tếu:

– Thanh niên thanh niếc thế này, chỉ cần có người bên cạnh chăm sóc thì bệnh nào địch cho nổi. Hả!

Trường Giang được truyền cho hết chai nước thì cũng đã gần 10 giờ. Sắc mặt anh khá lên rõ rệt, lại còn có cảm giác thèm ăn. Trên đường trở về chung cư, Nguyên ghé tiệm cháo ven đường mua cho anh một suất cháo trắng ăn kèm với cá bống kho tiêu và dưa mặn. Cháo trắng dẻo mềm, ánh màu xanh xanh và mùi thơm đặc trưng của lá dứa, bán khắp các đường to ngõ nhỏ ở Sài Gòn, nổi tiếng đến nỗi người ta gán luôn cho nó cái tên là cháo trắng lá dứa Sài Gòn. Ngày trước anh với Nguyên mỗi lần rủ nhau tới thư viện học bài, đói bụng lại chạy đi kiếm một hàng cháo, ngồi ngay trên vỉa hè vừa ăn cháo vừa bàn luận chuyện thi cử của mỗi người. Hơn hai năm rồi mới ăn lại, hương vị cũng vẫn chẳng khác xưa là mấy.

Chờ Giang ăn cháo, uống thuốc xong, Nguyên dặn anh ngày mai nhớ uống thuốc đều đặn rồi cầm túi xách chuẩn bị ra về. Anh nhổm dậy, nắm lấy tay cô giữ lại. Bàn tay anh nắm rất chặt, nóng rực áp vào làn da cô. Nguyên gỡ tay ra, nhẹ nhàng nói:

– Muộn rồi, em về đây. Ngày mai còn phải đi làm nữa.

– Vậy… mai em có đến nữa không? Thảo Nguyên, anh vẫn chưa hết sốt đâu. Tối mai em lại mua cháo ở tiệm này đến cho anh nhé!

Nguyên cúi đầu im lặng. Một lát sau, cô mới gật đầu. Trường Giang buông tay cô ra, nụ cười chậm rãi tỏa sáng gương mặt anh. Nụ cười khoáng đạt, ấm áp ấy nở trên đôi môi khô nẻ, khiến cho người ta không khỏi cảm thấy nao lòng. Anh bắt cô hứa:

– Chắc nhé. Em hứa sẽ đến đi!

– Được rồi! Anh nghỉ ngơi cho sớm. Em về đây!

Nhưng còn chưa kịp mở cửa, thì lại thấy chuông cửa reo. Trường Giang lẩm bẩm:

– Muộn như thế này còn có ai tới vậy nhỉ?

Vì khoảng cách của Nguyên đến cửa ra vào gần hơn so với Giang, lại chuẩn bị về nên cô ra hiệu sẽ mở cửa giúp anh. Lúc cánh cửa mở ra, cô thấy đứng trước mặt mình là hai người đàn ông. Người già hơn trông tầm thước, dáng dấp uy nghi, da dẻ hồng hào phương phi, quả là một ông già đẹp lão. Người kia chừng trên 40 tuổi, đứng cách phía sau một quãng, có vẻ nhanh nhẹn, tháo vát. Đôi mắt tinh anh của người lớn tuổi nghiêm túc đánh giá cô gái đứng trước mặt mình. Cái nhìn khiến cho Nguyên cảm thấy như là của hiệu trưởng dành cho một học sinh vừa mới phạm phải những lỗi lầm nghiêm trọng. Cô nhanh nhẹn mở lời:

– Cháu chào ông. Ông tìm ai ạ?

Tiếng nói của ông lão lớn và vang, nghe ra trong đó một vài phần uy lực ngầm, như của một người giữ chức vụ cao đã lâu, dù không cố ý nhưng vẫn dễ dàng lộ ra:

– Tôi đến tìm Trường Giang. Cô là ai?

– Cháu là bạn của anh ấy. Nghe tin anh ấy bị ốm nên đến thăm. Anh Giang đang ở bên trong, mời ông vào nhà ạ.

Lúc đó, Giang cũng vừa bước đến nơi. Anh ngạc nhiên:

– Ơ, sao ông lại đến ạ?

Ông lão phật ý:

– Cháu lại còn hỏi ta thế mà nghe được à? Cháu ta ốm, đã không báo với ta một tiếng, bây giờ muốn đến thăm nó cũng không được hay sao.

Sau đó, ông lại quay sang Nguyên nhìn chằm chằm. Giang vội giới thiệu:

– Đây là Thảo Nguyên, bạn của cháu.

Nguyên thấy ông cháu bọn họ đã gặp nhau, cô ở lại cũng không tiện bèn xin phép về. Khi cánh cửa gỗ khép lại, ông Quang trước tiên hỏi thăm tình hình sức khỏe của anh, quở trách vài câu. Thấy cháu mình đã bớt sốt, ông mới yên tâm dò hỏi:

– Cô gái ban nãy là ai?

Trường Giang cũng không giấu ông, thừa nhận:

– Đó là người mà vì cô ấy nên cháu mới trở về.

Ông nội anh nhìn anh, thở dài:

– Cũng là đứa đã khiến con bỏ đi, phải không?

– Không! Ra đi là lỗi của con. Vì con đã tổn thương cô ấy. Xin ông… xin ông đừng ghét cô ấy!

Ông Quang lại thở dài. Cháu ông không ngờ lại có tình cảm sâu nặng với người ta đến vậy. Trước đây yêu đương kiểu sinh viên, ông biết cũng không quản, cứ để bọn trẻ thoải mái bay nhảy. Ông hiểu tình yêu tuổi đó tự đến, tự tan. Nhưng bây giờ thì khác. Cô gái đó là lựa chọn của cháu ông, trông nó cũng xinh xắn, lễ phép, chi bằng tìm hiểu thêm một chút.

– Ông ơi, ông đang nghĩ gì vậy ạ?

– Ông đang nghĩ, ông không bằng mấy ông bạn già. Bọn họ cùng tuổi với ông, mà đã có cháu kết hôn hết cả rồi.

Trường Giang biết ông nhắc khéo, cười mà không nói gì. Kết hôn ư? Anh vẫn còn cơ hội để thực hiện điều tuyệt vời đó với cô mà, phải không?

.

Advertisements

6 thoughts on “CÓ AI YÊU – P36

  1. Truyện bạn viết rất hay đó! Tâm lý nhân vật & ngữ cảnh cũng không hề khiên cưỡng, đọc thấy rất da diết… Bạn tranh thủ viết nhiều nhé! Đọc hết 1 lèo mà chưa thấy hết cũng thấy tiêng tiếc :)… À mà bạn đã có sách nào xuất bản chưa?

  2. Hi hi.anh đáng yêu quá cơ.”mai em có đến không?anh vẫn chưa hết sốt đâu” ^^ .mà món cháo lá dứa là nấu cháo vs lá dứa hả chị moon?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s