Có Ai Yêu – P41

FICTION: CÓ AI YÊU EM NHƯ ANH
Phần 41: Mày về đây làm, kiếm cho dì một thằng cháu rể, hai vợ chồng sinh con đẻ cái ở đây.

Lẽ dĩ nhiên, cô nhân viên phòng kế hoạch Đặng Thảo Nguyên không thể nào hiểu được nguyên nhân vì sao đột nhiên mình lại phải đi công tác chung với ban giám đốc. Bởi vì chuyên môn của cô làm về xuất nhập khẩu, trong khi chuyến đi lần này, đoàn Thành Tín tới Đà Nẵng với mục đích là để xin giấy phép xây dựng resort 5 sao. Những người đi chung, ngoài tổng giám đốc ra, còn có giám đốc điều hành Quốc Vinh, trợ lý cấp cao của tổng giám đốc tên là Tùng. Họ đều là những cánh tay phải, cánh tay trái đắc lực của Thế Phong cả. Còn Đặng Thảo Nguyên, chẳng qua chỉ là cái đuôi bị kéo theo, không gây cản trở gì cho công việc của mọi người đã là hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc lắm rồi.

Y như rằng, sau khi nhận phòng trong 1 resort đẹp như mơ xong, ba người kia lập tức bỏ rơi cô. Thế Phong đưa cho cô số điện thoại của người tài xế, dặn muốn đi đâu chơi thì gọi xe chứ đừng bắt xe ngoài. Anh bận bịu như thế, còn cố tình kéo theo cô làm gì nhỉ? Nguyên nằm nghĩ ngợi trên chiếc ghế lười hình chiếc thuyền thúng đặt ngoài ban công resort nhìn hướng ra biển. Xa xa, cù lao Chàm giống như một nét mực xanh mờ trên nền biển bạc. Những con sóng nhỏ đùa giỡn liếm lên bờ cát vàng nâu, rồi lại lùi ra xa, thích thú với trò chơi lặp lại không bao giờ chán của biển và bờ. Hiếm khi có một dịp được đi du lịch miễn phí, lại còn được cấp tài xế riêng, nhưng sao cô lại chẳng có tí hứng thú khám phá nào cả, chỉ nằm lười biếng một chỗ.

Tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng suy nghĩ lãng đãng của cô.

– Cưng à? Đang làm gì đấy? – Tiếng dì út lảnh lót vang lên bên tai. – Này, mày nói tháng sinh của mày cho dì đi.

Nguyên tỉnh cả người, ngồi bật dậy tiếp điện thoại:

– Tháng 1. San San hỏi cháu có chuyện gì vậy?
– Thế này, dì mày đang mua quà cho mày ở Đà Nẵng đây. Tháng 1 thì mua ngọc lục bảo là hợp nhất rồi, có phải không ông chủ?

Tiếng của bà dì ruột hơn cô 4 tuổi hỏi người bán hàng lọt vào trong máy. Nguyên nghe thấy hai chữ Đà Nẵng, mừng như muốn rơi nước mắt, vội vã kêu lên:
– Oh my god! Nguyên cũng đang ở Đà Nẵng đây này.
– Ồ, ngạc nhiên chưa. Cưng đang ở đâu đấy?
– Resort Fusion.
– Đang công tác à?
– Vâng. Nhưng giờ cháu đang chẳng có việc gì làm cả, đang nằm dài trong phòng.
– Ha ha… Vậy thì đi chơi với dì.

Nguyên hào hứng lao vào trong phòng sửa soạn một hồi rồi xách túi ra sảnh lễ tân ngồi chờ. Cô chọn một chỗ ngồi trống, vắt chéo hai chân lơ đãng lật tờ tạp chí thời trang mới rút từ trên kệ xuống.
– Ồ, cô vẫn ở đây không đi chơi đâu à?

Nguyên ngẩng lên, thấy người trợ lý riêng của Phong đang bước về phía mình. Đúng là chủ nào tớ nấy. Tay trợ lý này trông cũng cao to đẹp trai không kém gì sếp. Cô gật đầu cười:
– Tôi cũng chuẩn bị đi chơi với bạn. Hai sếp đâu rồi ạ? Anh không đi cùng với bọn họ sao?
– Hai sếp đang tiếp một nhân vật quan trọng. – Trợ lý Tùng chỉ tiết lộ một lượng thông tin vừa đủ, điệu bộ nói chuyện với cô cũng khá khách sáo: – Tôi về phòng lấy một số đồ đạc theo yêu cầu của sếp tổng. Vậy thôi, không làm phiền cô Nguyên nữa. Chào cô!
– Vâng! Chào anh!

Hai người chưa chia tay xong, thì một cô gái mặc váy đỏ sặc sỡ từ đằng xa đưa tay lên vẫy, gọi lớn với giọng vui mừng:
– Nguyên ơi!

Nguyên suýt nữa đưa tay lên dụi mắt. Ôi mẹ ơi, đó chính là bà dì sành điệu của cô. So sánh với dì San, cô bao giờ cũng là một con nhỏ công sở cứng nhắc buồn tẻ. Nhìn cô gái trang điểm rực rỡ, mái tóc cắt ngắn nhuộm màu đỏ rực càng làm tôn lên nước da trắng muốt đầy khiêu khích kia, có ai nghĩ cô lại gọi người đó là “dì” cơ chứ.
– Bạn của cô tới rồi kìa. Tôi đi đây!
Chờ cho tay trợ lý rời đi xong, Nguyên chạy tới chỗ dì cô đang đứng, cười toe toét:
– Kinh nhở! Mới hơn một tuần không gặp mà San San nhà ta đã có quả đầu mới rồi. Ông ngoại để yên cho dì à?

Dì cô ghé vào tai nói nhỏ:
– Đừng nhắc đến ông cụ. Dì nói với ông là dì đội tóc giả.

Nguyên lè lưỡi, đi theo San San ra chiếc ô tô Toyota 4 chỗ màu đen đang đợi ở sân trước. Ở tay lái chính là một cô gái đeo kính đen, nhìn thấy hai người đi ra bèn tháo kính xuống, vẫy tay chào:
– Xin chào! Thảo Nguyên phải không? Mình là Phương Anh, bạn của San San.

Nụ cười trên cặp môi mỏng tô son đỏ trông thật quyến rũ. Bạn của dì toàn là những người trông như dân chơi sành điệu.

Cô gái tên Phương Anh là người Đà Nẵng chính gốc nên nhanh chóng thiết kế một tour tham quan ngắn cho hai vị khách phương xa. Đầu tiên là leo lên núi Ngũ Hành Sơn nổi tiếng linh thiêng, thắp hương Phật Bồ tát trong hang đá u linh. Sau đó chạy ra biển Cửa Đại ăn trưa, nghỉ ngơi và chiều tối sẽ khám phá Hội An. Lúc đi ngang qua tòa nhà trung tâm thành phố, San San chỉ cho Nguyên xem lầu cao nhất của tòa nhà 15 tầng ấy, khoe:

– Mày thấy chỗ ấy không? Dì với Phương Anh, cùng một người bạn nữa đang hùn vốn để mở quán bar cao cấp ở trên đó đấy!

Thông tin khiến cho Nguyên trợn tròn mắt lên nhìn.
– Dì? Kinh doanh quán bar? Ở đây?

Phương Anh giải thích:
– Làm dịch vụ đó mà. Có gì đáng ngạc nhiên đến thế đâu Nguyên! Bọn mình có vốn, còn

San San có kinh nghiệm trong lĩnh vực này. Ở Đà Nẵng, các quán bar cao cấp chủ yếu nằm trong các resort, khách sạn ven biển, chưa có một quán bar thực sự đẳng cấp nào ở trung tâm thành phố cả. Nên khả năng thành công của thương vụ này là rất cao.

– Vậy dì định chuyển về Đà Nẵng à?
– Ồ không. Tất nhiên là công tác của dì vẫn ở Sài Gòn. Có lẽ chỉ thời gian đầu mất công đi lại một tí thôi. Mà này, dì bảo! – Giọng San San trở nên nghiêm trọng: – Hay mày thích không, bỏ quách công việc văn phòng đang làm đi, về đây làm cho bar. Bọn dì đang tìm một người tin cậy để làm quản lý.

Nguyên lắc đầu quầy quậy:
– Oh no, thanks! Dạ không, cám ơn!

– Đừng có nói chắc chắn thế. Đà Nẵng giờ là thành phố phát triển nhất nhì cả nước, quy hoạch lại tốt, thiên nhiên con người đều hơn gấp vạn lần Sài Gòn. Mày về đây làm, kiếm cho dì một thằng cháu rể, hai vợ chồng sinh con đẻ cái ở đây. Hí hí… đúng là một viễn cảnh tươi đẹp. Ngoài ra, bọn dì sẽ chia cổ phần cho mày, không thiệt đi đâu nhé!

Nguyên phát hoảng với “viễn cảnh tươi đẹp” mà dì cô vẽ ra, hậm hực bảo:
– Tươi đẹp như thế thì cháu nhường dì.

– Hừ. Cứ suy nghĩ đi. Đâu phải bám lấy đất Sài Thành đến hết cuộc đời mới là hay đâu, hả! Có khi sau này, dì cũng chuyển về Đà Nẵng đây không biết chừng.

Đang trò chuyện hăng say, chiếc xe tự nhiên bị lắc mạnh, lệch hẳn sang một bên. Phương Anh đạp phanh, tắt máy, mở cửa bước ra ngoài kiểm tra, sau đó bực tức chửi thề:
– Chết tiệt! Xe đã bị bể bánh sau rồi!
– Ối mẹ ơi, sao lại xui thế này. Làm thế nào bây giờ?

Chiếc xe Toyota mới te chẳng hiểu sao lại bể bánh ngay trên tuyến đường chính đi Hội An, còn cách mục tiêu khoảng 7 cây số. Hai bên đường là những dải đất cát hoang vắng, mọc trên đó vài ba loại thực vật biển khô cằn. Lúc này, họ đang cách trung tâm thành phố những 30 cây. Rõ ràng mà bị mắc kẹt giữa khúc đồng không mông quạnh. Phương Anh gập nắp di động, ảo não thông báo:

– Mình gọi cho ga-ra rồi. Họ nói sẽ cho người tới thay bánh, nhưng đang thiếu người nên cũng phải mất tới cả tiếng đồng hồ nữa đấy.

San San buồn bực leo ra khỏi xe:
– Đành ngồi chờ thôi chứ làm sao bây giờ. Cũng tại ham chơi trên quá cơ. Nếu như rời Ngũ Hành Sơn sớm thì có phải giờ đang tắm ở Cửa Đại rồi không cơ chứ.

Khi xui xẻo ập đến, không thể đổ lỗi cho việc đã làm gì hoặc không làm gì. Thế là ba cô gái váy áo xông xênh đứng dựa vào chiếc xe đang chết dí bên đường tán gẫu. Phương Anh rút ra một bao thuốc lá thơm, vẩy tay một cách sành sỏi khiến cho vài điếu thuốc ló lên khỏi nắp bao, đưa về phía Nguyên mời. Cô lắc đầu. Phương Anh lại chìa bao thuốc cho San San. Bà dì phẩy tay, nói khẽ:
– Phải làm gương cho trẻ con.

Nguyên biết dì cô ám chỉ mình, bặm môi lại liếc San San một cái xém mặt. Á à, dì được lắm. Hóa ra là cũng đua đòi hút thuốc cơ đấy! Ở nhà thì là con gái út cưng ngoan ngoãn của ông ngoại, ở ngoài mới biết dì cô cũng chẳng kém ai. San San vỗ vai Nguyên, cười hì hì cầu tài. Phương Anh chẳng để ý đến hai dì cháu, chỉ lịch sự nói “Xin phép!” rồi châm lửa hút thuốc. Cô ta khoanh tay ngang ngực, kẹp điếu thuốc nhỏ giữa hai ngón tay, thong thả hé cặp môi son ngậm lấy hít một hơi rồi lơ đãng nhả khỏi. Trong ánh mặt trời buổi chiều, những sợi khói thuốc quyện với làn tóc bay xõa trong gió, trong nét thư thái lại toát lên vẻ mê đắm trụy lạc.

Thời gian để hút xong một điếu thuốc trôi qua. Ba cô hết đứng mỏi chân lại chui vào trong xe ngồi. Ngồi chán lại nhảy ra ngoài đứng mà người của gara cử đi vẫn chưa thấy đến. Đang lúc buồn chán đến cực độ thì Nguyên nhận được điện thoại của Thế Phong. Trong trường hợp thế này, ai gọi tới cũng giống như tri kỷ. Có lẽ vì thế mà cô như có chút chờ mong, nhiệt tình mở điện thoại ngay tắp lự. Anh hỏi cô:
– Em đang ở đâu?
– Bọn em đang ở… – Nguyên liếc nhìn quanh, chưa biết miêu tả cái nơi chốn chết tiệt này như thế nào để dễ hình dung.
– Bọn em? – Ở đầu kia, Phong đang nhíu mày.
– Vâng. Em cùng với 2 người nữa. Bọn em đang trên đường đi Hội An thì xe ô tô tự nhiên bể bánh sau, vẫn còn đang chờ người của gara tới sửa. Anh đã gặp khách xong chưa ạ?
– Mới xong, đang chuẩn bị về resort tính rủ em đi ăn cùng mọi người.
– Vậy mọi người đi ăn đi ạ. Đừng đợi em.

Cô đợi Thế Phong cụp máy. Nhưng anh chỉ trầm ngâm trong giây lát, rồi sau đó chậm rãi ra lệnh:
– Em đưa máy cho người nào rành đường đi.

Nguyên không biết anh có ý định gì, nhưng cũng ngoan ngoãn nghe lời, đưa máy cho Phương Anh, nói khẽ:
– Sếp em muốn hỏi chuyện.

Cô gái khẽ nhăn mày tỏ ý không hiểu, nhưng cũng cầm lấy điện thoại đưa lên tai. Một lát sau, cô trả điện thoại lại cho Nguyên, cười rạng rỡ:
– Ô la la… Chúng ta sắp có cứu tinh rồi!

***
Chỉ chừng chưa đến hai chục phút sau, trong tầm mắt của các cô hiện ra một chiếc xe Mercedes 7 chỗ từ đằng xa phóng như bay tới. Thảo Nguyên reo lên:
– Chính là nó!

Nhóm các cô nghe thấy thế phấn khích bật hết cả dậy, đứng thành một hàng vẫy tay rối rít. Trên xe, Quốc Vinh trỏ về phía trước, kinh ngạc thốt lên:
– Mèn ơi, bọn họ đang đóng phim quảng cáo à?

Rồi anh quay sang trợ lý Tùng, nháy mắt cười:
– May mà chúng ta theo đuôi sếp, nếu cứ thế mà về chỗ nghỉ thì thiệt thòi rồi.

Mọi việc sau đó được cắt đặt rất nhanh gọn: anh tài xế được cử ở lại chờ nhân viên sửa xe. Còn đám người còn lại thì leo hết lên chiếc xe Mercedes, nhằm hướng phố cổ Hội An xinh đẹp với nhiều điều thi vị mà thẳng tiến.

.

Advertisements

9 thoughts on “Có Ai Yêu – P41

      1. MM dang viet xong ma chua post hay chua viet xong vay MM? Candy chi thich chuyen co hau thoi, dau kho mot chut nhung co hau la duoc. Ths MM nhieu nha

      2. Truyện này MM đang viết. Nhưng đã hình dung tương đối hoàn thiện về nội dung, tình tiết rồi. Trong cái hình dung hiện tại thì chuyện tình của anh chị này sẽ có cái kết tương đối HE. 🙂

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s