Review: Vì sao Mạc Ngôn đoạt giải Nobel ???

Nhân chuyện một nhà văn 8x của Trung Quốc (Trung Quốc nhé, hê hê) phẫn nộ vì Mạc Ngôn (lại) được giải Nobel về văn chương 2012, Minh Moon bèn chống cằm tự hỏi: Tại sao ông ấy lại được giải, mà không phải là một người khác? Cái câu hỏi này nó quá lớn, quá hóc búa, đến nỗi Moon tớ nghĩ mãi mà không ra. Nhưng có hề gì, Mạc Ngôn đã tự trả lời rồi đấy thôi: “Tôi thắng giải vì viết về cuộc sống của người Trung Quốc”.

Dưng mà, tớ lại thắc mắc: cả đầy nhà văn viết về cuộc sống của người Trung Quốc, hay cả đầy nhà văn Việt Nam viết về cuộc sống của Người Việt Nam, hay Nhật, Pháp, Ấn Độ, Miến Điện, Lào, Campuchia viết ra đấy… mà có được cái giải quái gì đâu???

Thế là ứ chịu được phải đi mua một cuốn của Mạc Ngôn về đọc thử. Vì không có tiền mua những cuốn đồ sộ như “Báu vật của đời”, nên đành vác tạm một cuốn mỏng ơi là mỏng về ngâm tôm, à quên, ngâm cứu trước vậy.

Mèn đét ơi, chưa đọc hết ½ cuốn truyện, thì em đã biết vì sao bác ấy đoạt giải rồi. Mọi người ơi, Mạc Ngôn đoạt giải Nobel là chuẩn không cần chỉnh đấy mọi người ạ! Đây này, bằng chứng đây này. Viết thế này thì mới gọi là viết chứ! Viết thế này thì mới gọi là độc đáo, chết người ta chứ! Đây! Đây! Tớ chẳng giỏi phân tích cảm thụ văn chương gì, nhưng giữa đêm mà phải ngồi bật dậy, đọc tướng lên cho cả nhà cùng thưởng thức thì chứng tỏ bút lực phải ghê gớm đến mức độ nào.

“Ông Tứ có thói quen đại tiện rất lâu, thói quen này cả làng ai cũng biết. Ông thường nói rằng, ngồi xổm trên đồng ruộng mênh mông mà đại tiện là một kiểu hưởng thụ lạc thú trong đời người, nếu không vì vạn bất đắc dĩ phải làm chuyện ấy ở nhà thì ông đã cưỡi lừa đi thẳng ra đồng, thật xa.”

Đọc xong cái đoạn ngắn này, tớ nhổm ngay dậy và gào lên “Ơ rê ka!!!” Vâng, đó chính là cuốn “Châu chấu đỏ”. Và cái độc đáo, cái chết người, cái vĩ đại của Mạc Ngôn đó là đã tả được cái việc “đi ị” thành một “thú tao nhã” chỉ có thể có của các bậc cao nhân (hoặc tao nhân).

“Ông còn bảo, mỗi lần đại tiện chính là cơ hội để cho con người thu thân dưỡng tính! Ông ngồi yên, mắt nhắm hờ, cúi đầu lắng nghe tiếng gió xuân rì rào trong ruộng lúa, lắng nghe cái nóng hầm hập từ dưới đất xông lên. Ông Tứ còn chọn mùa để ra đồng đại tiện, điều này cũng lên nói rõ. Ông tinh thông âm dương ngũ hành, hiểu rõ nóng lạnh ấm mát. Mùa xuân, dương khí tăng, âm khí giảm, ánh nắng nhiều nhưng không hại, đây là thời gian ra đồng đại tiện tốt nhất trong năm. Mùa hạ nóng bức, mặt đất ẩm ướt, ruồi muỗi vo ve, không khí đặc quánh, ra đồng đại tiện mùa này chẳng có lợi gì cho sức khỏe. Mùa thu trời cao khí trong, gió thu se lạnh vốn là thời kỳ ra đồng đại tiện cũng tốt, nhưng phía nam vùng Đông Bắc Cao Mật lại tiếp giáp với đầm lầy, phía bắc có sông, phía đông là đồng cỏ chăn nuôi, phía tây lại là vùng trụng; hình thành ở đây một vùng tiểu khí hậu đặc biệt nên trong mùa thu, mưa như trút nước, nước từ chỗ trũng ngập đến đầu gối mênh mông đọng đến mấy ngày liền, ông Tứ chỉ còn biết đại tiện ở nhà, ngay trong hố phân xanh. Mùa đông gió lạnh như dao cắt thịt cắt da, giọt nước vừa rơi xuống đã hóa thành băng, chỉ có những kẻ ngu mới rời khỏi nhà để làm chuyện ấy.”

Nó tiếp tục được nâng lên thành một lý luận mang tầm triết học, tư tưởng.

“Ông Tứ ngồi xổm giữa đồng đại tiện trong mùa xuân, thoạt nhìn chỉ là đại tiện, kỳ thực không chỉ là đại tiện mà ông đã thể hiện được bao nhiêu là tư tưởng cao vời. Chân khí hỗn nguyên đang tuần hoàn thông suốt trong cơ thể ông, đôi mắt ông Tứ khép hờ, nhìn tất cả mọi vật nhưng không nhìn thấy mọi vật, ông đã hoàn toàn vất bỏ mọi hình hài của vật thể để nhìn thấy một trạng thái tinh thần trông giống như bùn, màu đỏ sậm đang dung hợp và tồn tại giữa đất trời.”

Nó không mang tính cục bộ (cho riêng nhân vật ông Tứ), mà mang tính hệ thống, trở thành truyền thống của cả 1 cộng đồng.

“Người Đông Bắc Cao Mật chúng tôi ăn rất khỏe, chủ yếu là các loại rau nên lượng phân thải ra cũng rất lớn và có mùi cỏ khô. Đây cũng là một trong những lý do để tôi rời xa mảnh đất này đã lâu mà vẫn nhớ về nó. Tất cả mọi người ở đây sau khi đại tiện đều biểu hiện vẻ hạnh phúc nhẹ nhàng thư thái trên mặt, đều cảm nhận cuộc sống tươi đẹp, rực rỡ như một rừng hoa đang nở rộ giữa mùa xuân. Đứa em gái con của ông chú thứ tám rất khôn ngoan, mỗi khi muốn xin tiền nó đều chọn đúng lúc ôn gbo61 nó vừa đại tiện xong và lần nào cũng thế, nó đều được toại nguyện.”

Nó trở thành hoài niệm cho những ai trót rời ra

“Sống ở thành phố, tôi mãi mãi hoài niệm về quê hương, bên cạnh hoài niệm tiếng vó ngựa gõ đều đều trên con đường lát đá xanh trước cửa nha môn còn có một hoài niệm khác, đó chính là hoài niệm một gia tộc đại tiện không thối, một gia tộc rất thích ra ngoài đồng để chiêm nghiệm cái lạc thú đại tiện.”

Thế đấy! Có ai đã viết được như thế đâu???

Hết thắc mắc!
^^

Advertisements

5 thoughts on “Review: Vì sao Mạc Ngôn đoạt giải Nobel ???

  1. Tôi đã đọc khá nhiều cuốn của Mạc Ngôn và khá thích. Đọc MN thấy cuộc sống ngồn ngộn trước mắt với đầy đủ màu sắc và hình thù của nó, thấy người nông dân TQ nghĩ gì và sống ra sao, khác hẳn các truyện ngôn tình đầy rẫy trên mạng và đang được phát hành ồ ật ở VN.

    1. Tớ thì chưa đọc nhiều bác này, nên cũng chưa ấn tượng mấy. Nhưng theo như cảm nhận của riêng tớ thì văn của bác, diễn tả sao nhỉ? Có hơi “cũ” chăng. Trong khi tớ thì lại thích hướng đến những thứ hiện đại và “văn minh” hơn. (Bắt chước cách nói của Ns Quốc Trung ^^)

    1. Bạn đọc “Người tình Sputnik” thử xem, cuốn này hay hơn “Rừng Na-uy” nhiều. Cuốn mình thích nhất của bác Murakami là “Kafka on the shore”, siêu thực nhưng cũng “yên, hận, tình, thù” đủ vị cả.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s